Bài viết

Chiếc Đồng Hồ Ngừng Kim (1)

Một chiếc đồng hồ bị hỏng sau một trận pháo kích đã dừng lại ở một thời điểm không thể quên. Với người lính, nó trở thành dấu mốc của ký ức và sự sống còn.

Gia Lai05/05/2026Nguyễn Văn Thảo (Đoàn xã Chư Sê)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Lê Văn Khải được tặng chiếc đồng hồ vào ngày nhập ngũ. Đó là món quà của cha anh. “Để xem giờ cho chuẩn,” cha anh nói. Trong đơn vị pháo binh, thời gian rất quan trọng. Mỗi loạt bắn đều phải đúng giờ, đúng nhịp. Khải thường xuyên nhìn đồng hồ, như một thói quen. Một buổi chiều, khi đơn vị đang chuẩn bị cho một đợt bắn, bất ngờ pháo địch rơi xuống gần trận địa. “Ẩn nấp!” – tiếng hô vang lên. Khải vừa cúi xuống thì một tiếng nổ lớn làm đất đá văng tung tóe. Anh bị hất ngã, tai ù đi. Khi tỉnh lại, mọi thứ xung quanh mờ mịt. Anh nhìn xuống tay mình – chiếc đồng hồ vẫn còn, nhưng mặt kính đã nứt, kim giờ dừng lại. Anh đưa lên gần mắt. Kim đồng hồ dừng ở một thời điểm cụ thể – đúng vào lúc tiếng nổ xảy ra. “Ngừng rồi…” – anh nói khẽ. Một đồng đội hỏi:
“Cậu có sao không?” Khải gật đầu:
“Không sao… chỉ có cái đồng hồ…” Người kia cười nhẹ:
“Người còn là tốt rồi.” Khải không sửa lại đồng hồ. Anh vẫn đeo nó trên tay, dù nó không còn chạy. “Tại sao không thay?” – có người hỏi. Anh lắc đầu:
“Cứ để vậy.” Từ đó, mỗi lần nhìn vào chiếc đồng hồ, anh không xem giờ nữa, mà nhớ lại khoảnh khắc ấy – khi ranh giới giữa sống và chết chỉ cách nhau một giây. Sau chiến tranh, Lê Văn Khải trở về. Chiếc đồng hồ vẫn được ông giữ lại, kim vẫn đứng yên ở vị trí cũ. Người thân khuyên ông sửa, nhưng ông không đồng ý. “Vì nó đã ghi lại một thời điểm,” ông nói, “mà tôi không muốn quên.” Với ông, chiếc đồng hồ ngừng kim không phải là vật hỏng, mà là một dấu mốc – nơi thời gian dừng lại, nhưng ký ức thì vẫn tiếp tục. Trong thời hoa lửa, có những khoảnh khắc ngắn ngủi, nhưng lại theo con người suốt cả cuộc đời.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
Chiếc Đồng Hồ Ngừng Kim (1) | Câu chuyện thời hoa lửa