Chiếc gậy tre của người thương binh già
Ông cụ thương binh ở đầu làng có chiếc gậy tre bóng loáng nước thời gian. Đó là chiếc gậy ông dùng để tập đi sau khi mất một chân tại chiến trường Tây Nguyên. Suốt 40 năm, ông dùng nó để đi thăm những gia đình liệt sĩ khác trong vùng, để động viên những người mẹ mất con. Ông nói: "Chân tôi mất, nhưng ý chí tôi vẫn còn cây gậy này nâng đỡ". Chiếc gậy tre đơn sơ trở thành biểu tượng cho sự kiên cường của người lính "tàn nhưng không phế", luôn tựa vào nhau để đứng vững giữa cuộc sống đời thường.



