Bài viết

Chiếc Ghế Đá Trước Sân Trường

Lào Cai02/06/2026Đoàn xã Sơn Lương, tỉnh Lào Cai (Đoàn xã Sơn Lương, tỉnh Lào Cai)2 lượt xem0 lượt chia sẻ
Chiếc Ghế Đá Trước Sân Trường

Trước sân trường tiểu học ở Sơn Lương có một chiếc ghế đá cũ kỹ nằm dưới gốc phượng.

Chiếc ghế không đẹp như những chiếc ghế mới trong trường. Mặt đá đã mòn, góc ghế có vài vết nứt nhỏ do thời gian để lại.

Thế nhưng, với nhiều thế hệ học sinh, đó là chiếc ghế đặc biệt nhất.

Người đặt chiếc ghế ấy là một người đàn ông tên Lâm.

Hai mươi năm trước, khi còn là học sinh, Lâm là một cậu bé nghèo của bản xa.

Nhà cách trường gần sáu cây số đường núi.

Mỗi ngày, cậu phải đi bộ từ sáng sớm.

Có những hôm mưa rét, quần áo ướt sũng nhưng Lâm vẫn cố gắng đến lớp.

Giờ ra chơi, cậu thường ngồi dưới gốc cây trước sân trường để đọc sách.

Không có ghế.

Cậu chỉ ngồi trên một tảng đá nhỏ.

Ngày ấy, Lâm luôn mơ rằng một ngày nào đó trường sẽ có một nơi thật đẹp để học sinh ngồi đọc sách và trò chuyện.

Nhưng rồi năm tháng trôi qua.

Lâm học tập chăm chỉ và sau này trở thành một doanh nhân thành đạt.

Công việc cuốn anh đi qua nhiều thành phố lớn.

Thế nhưng trong ký ức của anh luôn có hình ảnh sân trường nhỏ ở Sơn Lương.

Một lần trở về thăm trường cũ, anh nhìn thấy gốc cây năm nào vẫn còn đó.

Lũ trẻ vẫn ngồi dưới đất đọc sách như mình ngày trước.

Hôm ấy, Lâm quyết định tặng nhà trường một chiếc ghế đá.

Trước khi đặt ghế, thầy hiệu trưởng hỏi:

– Anh muốn khắc tên mình lên ghế không?

Lâm lắc đầu:

– Không cần đâu thầy.

– Vậy anh muốn ghi gì?

Anh suy nghĩ một lúc rồi nói:

– Hãy ghi: "Dành cho những ước mơ."

Ít lâu sau, chiếc ghế được đặt dưới bóng cây.

Từ đó, mỗi giờ ra chơi đều có học sinh đến ngồi.

Có em đọc sách.

Có em ôn bài.

Có em kể cho bạn nghe về ước mơ của mình.

Năm tháng trôi qua.

Chiếc ghế trở thành một phần quen thuộc của ngôi trường.

Một ngày nọ, cô bé lớp 5 tên Hương ngồi trên ghế và hỏi cô giáo:

– Cô ơi, ai đã tặng chiếc ghế này ạ?

Cô giáo kể lại câu chuyện của anh Lâm.

Nghe xong, Hương im lặng rất lâu.

Rồi em nói:

– Sau này lớn lên, em cũng muốn làm điều gì đó cho trường mình.

Cô giáo mỉm cười.

Nhiều năm sau nữa, Hương trở thành bác sĩ.

Ngày trở về quê hương công tác, cô đã tặng trường một tủ sách nhỏ.

Trên tủ sách có dòng chữ:

"Từ một ước mơ được truyền lại."

Lúc ấy, mọi người mới nhận ra điều quý giá nhất mà chiếc ghế đá mang lại không phải là chỗ ngồi.

Mà là cảm hứng.

Nó giống như một ngọn lửa nhỏ được truyền từ thế hệ này sang thế hệ khác.

Một người trao đi lòng tốt.

Người khác tiếp tục trao đi lòng tốt.

Và cứ như thế, những điều đẹp đẽ âm thầm lớn lên trên mảnh đất Sơn Lương.

Cho đến hôm nay, chiếc ghế đá ấy vẫn nằm dưới bóng cây trước sân trường.

Vẫn đón những đứa trẻ ngồi xuống kể về những ước mơ của mình.

Và vẫn lặng lẽ nhắc nhở mọi người rằng:

Một hành động nhỏ xuất phát từ tình yêu quê hương đôi khi có thể tạo nên những thay đổi lớn lao cho rất nhiều người.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn