Chiếc ghế trống
Trong buổi họp mặt năm ấy, chiếc ghế ở góc bàn vẫn để trống.
Không ai ngồi vào.
Không ai nhắc.
Nhưng ai cũng biết nó dành cho ai.
Hằng nhìn chiếc ghế, nhớ lại lần cuối họ gặp nhau. Người ấy vẫn còn cười, vẫn nói sẽ “năm sau gặp lại”.
Nhưng năm sau… đã không còn.
Một người trẻ hỏi nhỏ:
“Sao không thêm người ngồi cho đủ?”
Hằng lắc đầu:
“Có những chỗ… không ai thay được.”
Buổi họp vẫn diễn ra.
Mọi người vẫn kể chuyện.
Nhưng thỉnh thoảng, ánh mắt lại hướng về chiếc ghế trống.
Không buồn đến mức khóc.
Chỉ là một khoảng thiếu… rất rõ.



