Chiếc gối đất
Một lần, bác nằm cạnh một đồng đội, hai người trò chuyện vài câu rồi ngủ thiếp đi. Sáng hôm sau tỉnh dậy, người kia đã được lệnh đi làm nhiệm vụ khác.
Bác Trần Văn Khôi ở Hồng Bàng kể rằng giấc ngủ của người lính ngày xưa rất khác – không có chăn êm, đệm ấm, chỉ có đất làm gối.
“Ngả lưng xuống là ngủ, không cần biết chỗ đó có êm hay không,” bác nói.
Có những đêm hành quân mệt mỏi, bác nằm ngay xuống đất, lấy ba lô làm gối, hoặc đơn giản là kê đầu lên một ụ đất nhỏ.
Một lần, bác nằm cạnh một đồng đội, hai người trò chuyện vài câu rồi ngủ thiếp đi. Sáng hôm sau tỉnh dậy, người kia đã được lệnh đi làm nhiệm vụ khác.
Đó cũng là lần cuối bác gặp lại.
“Có những giấc ngủ không bao giờ có lại,” bác trầm ngâm.
Sau chiến tranh, khi có giường êm nệm ấm, bác vẫn không quen ngay. Có lúc bác nói vui: “Nằm đất còn dễ ngủ hơn.”
Nhưng sâu trong đó là ký ức về những ngày mà giấc ngủ – dù ngắn ngủi – cũng là một điều xa xỉ.



