Chiếc gùi của mẹ
Một người mẹ Tây Nguyên dùng chiếc gùi quen thuộc để mang lương thực giúp đỡ những người đang hoạt động trong vùng.
Chiếc gùi theo bà K’BRỪM từ khi còn trẻ.
Ngày thường, nó đựng ngô, củi và những sản vật của rừng.
Trong chiến tranh, chiếc gùi còn mang theo lương thực cho những người cần giúp đỡ.
Bà đi qua những con đường quen thuộc.
Có khi là vài nắm gạo.
Có khi là rau rừng.
Không bao giờ quá nhiều.
Nhưng mỗi lần một ít.
Một người trẻ từng hỏi:
— Mẹ không sợ sao?
Bà K’BRỪM đáp:
— Người trong buôn thì phải thương nhau.
Đó là cách bà hiểu về trách nhiệm.
Không lớn lao.
Không có những lời hứa hùng hồn.
Chỉ là mỗi ngày làm một việc mình có thể làm.



