CHIẾC GÙI MÂY VÀ HẠT MUỐI CỦA CÔ GÁI PA CÔ
CHIẾC GÙI MÂY VÀ HẠT MUỐI CỦA CÔ GÁI PA CÔ
Nhân chứng kể lại: Bác Lê Đình Thắng (Cựu chiến binh Binh trạm 42, Đường dây 559)
"Những năm 1970, ở các binh trạm dọc Trường Sơn, cái đói có thể chịu được nhưng thiếu muối thì là tai họa. Không có muối, anh em bủn rủn tay chân, không còn sức vác đạn, hành quân thì đổ sụp giữa đường. Nhìn bộ đội Cụ Hồ tiều tụy, đồng bào các dân tộc thiểu số xót xa vô cùng.
Một buổi chiều mưa rừng tầm tã, cô gái người Pa Cô tên Kăn Lịch đã gùi một gùi mây nặng từ bản xa đến trạm giao liên. Khi mở ra, bên dưới những lớp lá chuối rừng là những hũ tre nhỏ đựng đầy một thứ muối màu xám tro. Đó không phải là muối biển, mà là muối do dân bản tự chế bằng cách đốt cỏ tranh, lấy tro đem lọc lấy nước rồi cô đặc lại trên chảo gang. Thứ muối tro ấy vị chát tê nhưng lại chứa đầy khoáng chất.
Hũ muối cỏ tranh thời hoa lửa của cô gái Pa Cô ngày ấy đã cứu nguy cho cả đại đội đang kiên trì bám trụ chốt. Nhờ những hạt muối chắt chiu từ tro bếp và tấm lòng sắt son của đồng bào miền Tây, những người lính trẻ lại có thêm sức mạnh để băng đèo lội suối, đưa các chuyến hàng thông suốt vào tiền tuyến."



