Bài viết

CHIẾC GÙI THUỐC MẬT CỦA CÔ GÁI PA CÔ (1)

Lào Cai06/06/2026lưu thị huệ (xã Lâm Giang)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

CHIẾC GÙI THUỐC MẬT CỦA CÔ GÁI PA CÔ

Nhân chứng kể lại: Cô Hồ Thị Thanh (Cựu dân quân hỏa tuyến, huyện A Lưới, Thừa Thiên - Huế)

"Đất A Lưới những năm 1969 - 1970 bị rải thảm nặng nề bởi chất độc hóa học đi-ô-xin của Mỹ, rừng già chết trụi, lá cây mục nát làm nguồn nước các con suối bị nhiễm độc nặng. Bộ đội và dân quân bám chốt thường xuyên bị lở loét da thịt, vết thương nhiễm trùng sâu mà thuốc y tế tuyến trên chưa kịp chuyển về.

Là một người con gái Pa Cô, tôi được bà nội truyền lại bài thuốc mật bằng rễ cây rừng độc đáo. Mỗi buổi sáng sớm, tôi đeo gùi lội bộ qua những cánh rừng cháy sạm khói bom napan, tìm những bụi cây leo còn sót lại trong các hang đá sâu. Tôi đào lấy rễ cây, đem về giã nhỏ, hòa với nước suối trong rồi đem nấu cô đặc lại thành một thứ cao màu đen quánh.

Tôi gùi những hũ cao thuốc mật ấy ra tận các hầm dã chiến cho bộ đội. Tự tay tôi bôi thứ thuốc mật mát lành ấy lên những vết loét, những vết bỏng bom napan cho các chiến sĩ trẻ. Nhiều anh em đau đớn cắn chặt môi, nhưng khi thuốc ngấm vào, vết thương dịu đi, các anh lại cười nắm lấy tay tôi cảm ơn.

Chiếc gùi thuốc mật thời hoa lửa của người con gái Pa Cô năm ấy tuy thô sơ nhưng đã cứu sống, làm lành da thịt cho hàng trăm người lính ngoài mặt trận. Tình nghĩa thủy chung, son sắt của đồng bào các dân tộc thiểu số miền Tây Trị Thiên chính là liều thuốc chở che, tiếp thêm sức mạnh cho bộ đội cụ Hồ."

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn