Chiếc Gương Nhỏ Trong Ba Lô (3)
Một chiếc gương nhỏ cũ kỹ theo người lính trẻ đi qua những năm tháng chiến tranh gian khó. Món đồ bình dị ấy đã trở thành ký ức đẹp về tình đồng đội và niềm tin của tuổi trẻ trong thời hoa lửa.
Năm 1972, ông Nguyễn Hữu Lâm vừa tròn 20 tuổi, công tác tại đơn vị thông tin đóng quân ở vùng rừng núi. Những ngày ấy, cuộc sống nơi chiến trường rất thiếu thốn. Mỗi người lính chỉ mang theo vài món đồ cá nhân thật cần thiết. Quần áo. Bi đông nước. Sổ tay. Và đôi khi là một món đồ nhỏ gợi nhớ về gia đình. Trong tổ công tác của ông Lâm có anh Bùi Văn Trọng, quê Thái Bình. Anh Trọng lớn hơn ông vài tuổi. Tính cẩn thận. Đi đâu cũng mang trong ba lô một chiếc gương nhỏ hình chữ nhật. Chiếc gương viền nhôm đã cũ. Một góc bị sứt. Ông Lâm từng hỏi: — "Mang gương theo làm gì vậy anh?" Anh Trọng cười: — "Để lâu lâu nhìn xem mình còn giống lúc ở nhà không." Ai cũng bật cười. Một buổi sáng đầu mùa khô. Đơn vị vừa hoàn thành nhiệm vụ trở về. Mọi người ngồi nghỉ dưới tán cây. Anh Trọng lấy chiếc gương ra. Chỉnh lại mái tóc đã dài. Một người nhìn theo. Rồi người thứ hai. Rồi cả tổ chuyền tay nhau chiếc gương nhỏ. Có người cười vì mặt mình đen hơn trước. Có người đùa: — "Má ở nhà gặp chắc không nhận ra." Tiếng cười vang lên giữa cánh rừng. Hiếm hoi. Nhưng rất vui. Tối hôm ấy. Ông Lâm ngồi cạnh anh Trọng. Anh nhìn chiếc gương nhỏ. Nói khẽ: — "Có lúc nhìn vào đó thấy nhớ nhà lắm." Nhiều năm sau chiến tranh kết thúc. Ông Lâm đến thăm người đồng đội cũ. Anh Trọng lấy chiếc gương năm nào từ ngăn tủ ra. Mặt gương không còn sáng như trước. Viền nhôm đã cũ đi rất nhiều. Nhưng anh vẫn giữ. Ông Lâm hỏi: — "Sao anh không bỏ?" Anh Trọng cười: — "Có những thứ giữ lại để nhớ mình từng trẻ thế nào." Ngoài sân. Nắng chiều nghiêng nhẹ. Những năm tháng thời hoa lửa đã lùi xa. Nhưng đôi khi, chỉ một chiếc gương nhỏ cũ kỹ cũng đủ soi lại cả một quãng thanh xuân đầy gian khó nhưng rất đỗi đẹp đẽ của một thời không thể nào quên.



