Cựu chiến binh

CHIẾC HẦM TRÚ ẨN ĐÀO BẰNG TAY TRẦN

Giữa mưa bom bão đạn, sự sống của người lính nhiều khi chỉ được bảo vệ bởi một lớp đất mỏng. Câu chuyện là ký ức về những chiếc hầm trú ẩn được đào nên bằng chính đôi tay trần của người lính – nơi che chở sinh mạng, nuôi dưỡng ý chí và giữ vững niềm tin trong những ngày chiến tranh ác liệt nhất.

Hưng Yên14/01/2026Lê Minh Ngọc (Trường Tiểu học Thụy Quỳnh)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Trong chiến tranh, người lính không chỉ đối mặt với kẻ thù mà còn phải chống chọi với thiên nhiên, đói rét và cả cái chết luôn rình rập. Với ông Lê Văn Chắt, một trong những ký ức sâu sắc nhất của đời lính không phải là lúc xung phong hay chuyển lệnh giữa làn đạn, mà là những ngày đào hầm trú ẩn bằng chính đôi tay trần của mình.

Khi mới vào chiến trường miền Nam, ông Chắt chưa từng nghĩ rằng có ngày sự sống của mình lại phụ thuộc vào vài mét khối đất dưới lòng đất. Nhưng chiến tranh đã dạy ông hiểu: có những lúc, chiếc hầm chính là ranh giới duy nhất giữa sống và chết.

Đơn vị ông thường xuyên phải di chuyển, bám trụ ở những khu vực rừng rậm, ven sông hoặc cánh đồng trống. Mỗi khi dừng chân, việc đầu tiên không phải là nghỉ ngơi mà là đào hầm. Hầm phải đủ sâu để tránh bom, đủ kín để tránh pháo và đủ khéo để không bị lộ dấu vết.

Không có cuốc xẻng đầy đủ, nhiều khi chỉ có xẻng gấp nhỏ hoặc thậm chí là tay không. Đất rừng cứng, lẫn rễ cây, đá sỏi. Mỗi nhát đào là một lần tay rớm máu. Nhưng không ai kêu ca. Bởi nếu không có hầm, bom đạn có thể cướp đi mạng sống bất cứ lúc nào.

Có những đêm, vừa đào hầm xong thì máy bay địch ập đến. Cả đơn vị vội vàng chui xuống những hầm còn dang dở, đất đá vẫn còn rơi lả tả. Tiếng bom nổ rung chuyển mặt đất, bụi đất rơi xuống tóc, xuống mặt. Ông Chắt nằm ép sát người vào vách hầm, nín thở chờ đợi. Trong khoảnh khắc ấy, ông mới thấm thía giá trị của từng nhát đất vừa đào.

Chiếc hầm không chỉ là nơi trú ẩn mà còn là nơi người lính sinh hoạt, nghỉ ngơi, thậm chí là nơi chữa trị vết thương. Trong những ngày mưa kéo dài, hầm ngập nước, ẩm ướt, lạnh buốt. Nhưng đó vẫn là nơi an toàn nhất mà người lính có được.

Ông còn nhớ có lần, một đồng đội chưa kịp đào xong hầm thì bom địch trút xuống. Người ấy bị thương nặng. Từ đó, mỗi khi đào hầm, ông Chắt luôn cố gắng đào sâu thêm một chút, chắc thêm một chút, như một cách để bảo vệ không chỉ mình mà cả đồng đội.

Sau này, khi chiến tranh kết thúc, ông trở về với cuộc sống đời thường. Những ngôi nhà kiên cố, những mái che vững chãi khiến ông không khỏi bồi hồi. Ông hiểu rằng, để có được sự bình yên hôm nay, đã có biết bao người lính từng sống trong những chiếc hầm đào bằng tay trần, giữa ranh giới mong manh của sự sống và cái chết.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn