CHIẾC HỘP BÚT BẰNG TRE
Chiếc hộp bút của tôi không mua ở cửa hàng. Nó được cha chẻ từ một ống tre già, mài nhẵn từng cạnh. Trước ngày cha lên đường, ông đặt hộp bút vào tay tôi, dặn: “Con giữ lấy để học cho nên người.”
Lớp học sơ tán nằm sát bìa rừng. Mỗi khi có báo động, chúng tôi ôm sách chui xuống hầm. Tôi luôn đặt chiếc hộp bút trên ngực, sợ nó rơi mất. Trong đó chỉ có vài cây bút chì ngắn, nhưng với tôi, đó là lời hứa của cha.
Một lần bom nổ gần, đất đá rơi xuống hầm. Khi yên, tôi sờ tay tìm hộp bút. Nó nứt một đường nhỏ. Tôi lau đi lớp bùn, lòng thắt lại. Tối ấy, tôi dùng dây gai buộc chặt vết nứt, tự nhủ phải học chăm hơn.
Nhiều năm sau, chiếc hộp bút tre được đặt trên bàn làm việc của tôi. Mỗi khi nhìn thấy, tôi nhớ lời dặn ngày nào.



