Bài viết

CHIẾC HỘP BÚT BẰNG TRE

Hưng Yên27/12/2025Trường tiểu học Đông La (Trường tiểu học Đông La)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Chiếc hộp bút của tôi được làm từ một ống tre già, có màu vàng sẫm và mùi tre khô rất đặc trưng. Cha tôi làm nó vào một buổi chiều muộn, khi nắng đã tắt sau rặng tre làng. Ông ngồi bên hiên nhà, tỉ mỉ chẻ tre, mài từng cạnh bằng mảnh sành vỡ.

Hôm ấy, cha sắp lên đường. Tôi còn quá nhỏ để hiểu chiến tranh là gì, chỉ thấy trong ánh mắt cha có điều gì đó rất khác – vừa kiên quyết, vừa dịu dàng. Khi chiếc hộp bút hoàn thành, cha đưa cho tôi, giọng trầm lại:
– Cha không ở nhà, con phải học thay phần cha gửi lại.

Tôi ôm chiếc hộp bút vào ngực, cảm giác như ôm cả bàn tay cha.

Trường học của tôi là một lớp học sơ tán nằm sát bìa rừng. Mái lợp bằng lá, tường đắp đất. Bàn ghế xiêu vẹo, bảng học chỉ là một tấm gỗ sơn đen. Mỗi khi nghe tiếng máy bay, chúng tôi lập tức ôm sách chui xuống hầm.

Trong hầm tối, tôi luôn sờ tay tìm chiếc hộp bút. Trong đó chỉ có vài cây bút chì ngắn, một cục tẩy mòn vẹt, nhưng đó là tài sản quý nhất của tôi. Tôi sợ nhất là bom làm sập hầm, chiếc hộp bút bị vùi trong đất.

Một lần, khi đang học thì bom nổ gần. Đất đá rơi lộp bộp xuống miệng hầm. Tôi hoảng hốt cúi xuống che đầu. Khi yên, tôi sờ tay lên ngực – chiếc hộp bút đã nứt một đường dài. Một vết nứt mảnh nhưng làm tim tôi thắt lại.

Tối hôm đó, trong ánh đèn dầu leo lét, tôi dùng dây gai buộc chặt vết nứt. Tôi không khóc. Tôi chỉ ngồi rất lâu, nghĩ đến lời cha dặn. Từ hôm ấy, tôi học chăm hơn. Mỗi chữ viết ra, tôi đều nghĩ: Cha đang nhìn mình ở đâu đó.

Chiến tranh qua đi. Tôi lớn lên, học tiếp, rồi trở thành giáo viên. Chiếc hộp bút tre không còn dùng nữa, nhưng tôi đặt nó trang trọng trên bàn. Mỗi khi nhìn thấy, tôi nhớ về một thời tuổi thơ gian khó nhưng đầy ý chí – nơi một chiếc hộp bút tre đã giữ tôi đi đúng con đường của mình.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn