Chiếc Hộp Gỗ Đựng Hạt Giống
Mùa xuân năm 1973, tại một vùng căn cứ ở Tây Ninh, những khoảng đất trống quanh đơn vị được tận dụng để trồng rau xanh. Giữa những năm tháng chiến tranh, mỗi luống rau nhỏ đều góp phần cải thiện bữa ăn cho bộ đội.
Chiến sĩ hậu cần Nguyễn Văn Lâm, hai mươi bốn tuổi, quê ở An Giang, được giao chăm sóc khu vườn của đơn vị.
Trong ba lô của anh luôn có một chiếc hộp gỗ nhỏ.
Chiếc hộp chỉ bằng bàn tay.
Bên trong cất những hạt giống rau muống, cải xanh, mồng tơi và đậu bắp.
Đó là số hạt giống mẹ anh gom góp trước ngày tiễn con lên đường.
Bà dặn:
"Đi đến đâu."
"Nếu có đất."
"Hãy gieo sự sống."
Lâm ghi nhớ lời mẹ.
Mỗi khi đơn vị dừng chân đủ lâu, anh lại tìm một khoảng đất mềm.
Cùng đồng đội cuốc lên từng luống nhỏ.
Gieo những hạt giống được giữ gìn cẩn thận.
Có người bảo:
"Ở đây vài tuần rồi đi."
"Trồng làm gì?"
Lâm cười hiền.
"Biết đâu."
"Người đến sau."
"Sẽ cần."
Quả đúng như vậy.
Nhiều đơn vị nối tiếp nhau hành quân qua căn cứ.
Những luống rau Lâm để lại đã xanh tốt.
Có nơi còn được bà con trong vùng tiếp tục chăm sóc.
Một buổi sáng, một em bé trong bản mang đến cho anh một nắm hạt bầu khô.
Em nói:
"Má em gửi chú."
"Để chú trồng."
Lâm xúc động.
Anh đặt những hạt bầu ấy vào chiếc hộp gỗ.
Bên cạnh những hạt giống mang từ quê.
Chiếc hộp nhỏ giờ đây chứa đựng tình cảm của nhiều người.
Trong buổi sinh hoạt truyền thống, chính trị viên kể về Giáo sư Lương Định Của, người dành cả cuộc đời nghiên cứu giống cây trồng để phục vụ nhân dân.
Ông nói:
"Một hạt giống nhỏ."
"Cũng có thể nuôi lớn tương lai."
Lâm nhìn chiếc hộp gỗ trong tay.
Anh hiểu rằng.
Mỗi hạt giống không chỉ mọc thành cây.
Mà còn gieo hy vọng.
Sau ngày đất nước thống nhất, Lâm trở về quê làm cán bộ khuyến nông.
Ông đi khắp các xã.
Hướng dẫn bà con chọn giống, cải tạo đất và nâng cao năng suất.
Chiếc hộp gỗ năm xưa vẫn được đặt trên bàn làm việc.
Dù bản lề đã cũ.
Nắp hộp đã sẫm màu theo năm tháng.
Một hôm, cậu cháu trai mở hộp rồi hỏi:
"Ông ơi."
"Sao trong này chỉ có vài hạt giống khô?"
Lâm mỉm cười.
Ông nhẹ nhàng nhặt một hạt cải lên.
Đặt vào lòng bàn tay cháu.
"Hạt giống nhỏ lắm."
"Nhưng nếu được chăm sóc."
"Nó sẽ nuôi sống rất nhiều người."
Đứa bé khẽ gật đầu.
Ngoài vườn, những luống rau xanh mướt đang đón nắng sớm.
Lâm nhìn khu vườn bình yên.
Ông hiểu rằng, trong thời hoa lửa, con người không chỉ chiến đấu để bảo vệ đất nước.
Họ còn âm thầm gieo những mầm xanh của sự sống, của hy vọng và của tương lai.
Chính từ những hạt giống bình dị ấy, một đất nước hòa bình đã tiếp tục lớn lên, mạnh mẽ và tràn đầy sức sống.



