Chiếc Kẹp Tóc Bằng Mảnh Mica Máy Bay
Chiếc Kẹp Tóc Bằng Mảnh Mica Máy Bay
Nhân chứng kể: Nguyễn Thị Hiền (Cựu TNXP ngã ba Khe Ve, Quảng Bình)
"Mùa hè năm 1969, ngã ba Khe Ve bị băm nát bởi bom phá, bom bi và bom nổ chậm. Giữa cái nắng rát mặt của túi lửa miền Trung, da đứa nào đứa nấy sạm đen, tóc cháy khét vì khói lưu huỳnh. Tiêu chuẩn làm đẹp duy nhất của con gái tụi tôi ngày ấy là những chiếc kẹp tóc tự chế. Một hôm, đơn vị cao xạ bắn rơi tại chỗ một chiếc máy bay trực thăng sọ người của Mỹ ngay bên triền núi. Thằng dũng sĩ tên Trung bên bộ binh mạo hiểm bò vào xác máy bay bốc khói, dùng lưỡi cưa sắt cưa lấy một miếng mica ở buồng lái mang về cho tôi.
Suốt một tuần liền, cứ sau ca trực dọn đường, tôi lại ngồi bên cửa hầm chữ A, lấy mảnh đá mài cọ xát miếng mica ấy. Tôi mài cho đến khi nó nhẵn thín, uốn cong thành hình chiếc lá, rồi dùng chiếc đinh nung đỏ khoét hai lỗ nhỏ để xỏ cọng kẽm làm lẫy kẹp. Chiếc kẹp tóc bằng mica trong suốt, khi cài lên mái tóc đen nhánh, đổ dài sau lưng của tuổi mười tám trông đẹp lạ lùng. Nó lấp lánh dưới ánh nắng như một viên ngọc rừng.
Một chiều bom rải thảm, căn hầm của tôi bị sập. Khi đồng đội bới đất cứu được tôi lên, áo quần rách bươm, máu bê bết bên thái dương, nhưng chiếc kẹp mica vẫn bám chặt trên lọn tóc rối đầy cát bụi. Tôi cầm chiếc kẹp, lau vội vệt máu dính trên bề mặt trong suốt của nó rồi lại cười. Đối với chúng tôi khi ấy, chiếc kẹp tóc không đơn thuần là món đồ trang sức, nó là lời thách thức của tuổi trẻ trước sự tàn bạo của bom đạn, là một chút điệu đà, kiêu hãnh của người con gái Việt Nam giữa lòng chiến trường khốc liệt."



