Chiếc khăn của mẹ
Năm 1968, chiến trường miền Trung bước vào những ngày ác liệt. Ở một làng nhỏ ven sông Bến Hải, cậu thanh niên tên Lâm vừa tròn hai mươi tuổi đã viết đơn tình nguyện nhập ngũ. Trước ngày lên đường, mẹ Lâm lặng lẽ ngồi bên bếp lửa, khâu cho con một chiếc khăn vải nâu.
“Khăn này mẹ cắt từ chiếc áo cũ của mẹ. Khi nào nhớ nhà, con cứ cầm nó lên, coi như mẹ đang ở bên.”
Lâm cười, gấp chiếc khăn cẩn thận bỏ vào túi áo bộ đội.
Những tháng ngày sau đó là hành quân, là rừng sâu, là những đêm pháo sáng rực trời. Trong ba lô của Lâm, chiếc khăn nâu luôn được giữ ở ngăn nhỏ nhất. Có lần đơn vị phải hành quân xuyên rừng suốt ba ngày không nghỉ, Lâm mệt lả. Đêm đến, cậu lấy chiếc khăn ra lau mặt. Mùi khói bếp quê nhà vẫn còn phảng phất, khiến cậu thấy ấm lòng.
Một buổi chiều, đơn vị Lâm nhận nhiệm vụ giữ một cao điểm. Trận chiến diễn ra dữ dội. Khi tiếng súng tạm lắng, Lâm phát hiện một đồng đội bị thương nặng. Không kịp tìm băng, cậu vội rút chiếc khăn mẹ đưa, xé đôi để băng vết thương cho bạn.
Người đồng đội nắm chặt tay Lâm, thều thào:
“Cảm ơn… nhờ cậu mà mình còn sống…”
Lâm chỉ cười:
“Không phải mình đâu… là mẹ mình đó.”
Sau trận đánh, chiếc khăn chỉ còn lại một nửa. Lâm gấp nó lại cẩn thận, vẫn giữ bên người suốt những năm tháng chiến tranh.
Nhiều năm sau ngày đất nước hòa bình, Lâm trở về làng. Mẹ đã già, mái tóc bạc trắng. Ông lấy từ túi áo ra mảnh khăn đã sờn, đưa cho mẹ.
Bà run run cầm lấy:
“Con vẫn giữ nó à?”
Lâm gật đầu:
“Con đã dùng nó để cứu một người. Mẹ không chỉ giữ ấm cho con… mà còn giữ lại một mạng sống.”


