CHIẾC KHĂN CỦA MẸ
Một người lính mang theo chiếc khăn mẹ trao trước ngày lên đường.
Ngày Vũ Văn Hòa nhập ngũ, mẹ anh không có gì quý giá để trao cho con. Bà chỉ lấy một chiếc khăn vải đã được giặt sạch, gấp cẩn thận.
“Con mang theo đi.”
Hòa hỏi:
“Để làm gì hả mẹ?”
“Lúc nào nhớ nhà thì nhìn nó.”
Chiếc khăn theo Hòa qua nhiều chặng đường. Khi hành quân, anh dùng nó lau mồ hôi. Khi trời lạnh, anh quấn quanh cổ. Có những lúc chiếc khăn được dùng để băng bó vết xước nhỏ.
Đến chiến trường Điện Biên, Hòa vẫn giữ nó.
Một buổi tối, đồng đội nhìn thấy chiếc khăn và hỏi:
“Của người yêu à?”
Hòa cười:
“Của mẹ tôi.”
Mọi người im lặng.
Sau chiến thắng, Hòa trở về quê. Mẹ anh đã đứng chờ ở cổng.
Anh lấy chiếc khăn ra.
“Nó vẫn còn đây.”
Mẹ nhìn chiếc khăn đã sờn mép, rồi nhìn con trai.
“Con về là được rồi.”
Hòa hiểu rằng đối với mẹ, chiếc khăn không quan trọng bằng việc người con đã trở về sau những năm tháng chiến tranh.



