CHIẾC KHĂN CỦA NGƯỜI CON GÁI ĐI XA
Chiếc khăn Đa năng, sử dụng được nhiều việc
CHIẾC KHĂN CỦA NGƯỜI CON GÁI ĐI XA
Ngày còn trẻ, bà cũng như bao cô gái khác ở quê: mái tóc dài, cuộc sống gắn với gia đình và bản làng.
Rồi một ngày, bà rời quê.
Đi dân công hỏa tuyến.
Trong hành trang không có nhiều thứ.
Nhưng bà mang theo một chiếc khăn.
Chiếc khăn nhỏ.
Không quý.
Không đẹp.
Nhưng sau này nó trở thành thứ bà nhớ nhất.
Những ngày làm đường rất vất vả.
Buổi sáng, Đong buộc tóc bằng chiếc khăn rồi cùng mọi người ra đường.
Công việc khiến quần áo nhanh chóng lấm đất.
Tóc tai cũng chẳng còn gọn gàng.
Có những hôm trời mưa, chiếc khăn ướt sũng.
Bà tháo ra vắt nước rồi lại buộc lên tóc.
Một người bạn nhìn thấy, cười:
“Khăn ướt thế mà cũng buộc.”
Đong cười:
“Không buộc thì tóc vướng.”
Chẳng ai nghĩ đó là một kỷ vật.
Chỉ là một chiếc khăn dùng hằng ngày.
Nhưng những thứ bình thường nhất đôi khi lại là thứ ở lại lâu nhất.
Có một buổi chiều, Đong ngồi bên lán.
Mưa rơi ngoài đường.
Bà nhìn chiếc khăn trên tay.
Không hiểu vì sao bỗng nhớ nhà.
Nhớ mẹ.
Nhớ những buổi chiều ở quê.
Những ngày mưa ở nhà khác hẳn.
Mưa xuống thì người ta có chỗ trú.
Có bếp lửa.
Có người thân.
Ở đây, mưa xuống chỉ khiến con đường thêm lầy.
Đong nhớ đến mẹ và nghĩ:
“Không biết mẹ có đang nhớ mình không?”
Bà không nói với ai.
Chỉ gấp chiếc khăn lại.
Cất vào túi.
Sáng hôm sau lại mang ra dùng.
Nhiều năm sau, chiếc khăn đã cũ.
Nhưng bà vẫn giữ.
Không phải vì nó còn dùng được.
Mà vì nó gắn với những ngày bà còn trẻ.
Với những người bạn từng cùng bà làm đường.
Với những buổi chiều mưa.
Với nỗi nhớ nhà mà ngày ấy bà không biết nói cùng ai.
Đong hiểu rằng tuổi trẻ thường trôi qua rất nhanh.
Khi còn trẻ, người ta chỉ mong hết ngày để được nghỉ.
Đến khi già, người ta lại muốn được trở về một ngày trong quá khứ.
Chỉ một ngày thôi.
Một ngày còn trẻ.
Một ngày còn có những người bạn cũ.
Một ngày còn nghe tiếng gọi nhau ngoài đường.
Chiếc khăn rồi cũng không còn nguyên vẹn.
Nhưng ký ức thì còn.
Đong bảo:
“Có những thứ nhìn chẳng đáng bao nhiêu, nhưng bỏ đi lại tiếc.”
Có lẽ bởi chiếc khăn không chỉ là vải.
Nó là một mảnh quê nhà bà đã mang theo trong những năm tháng xa quê.



