Chiếc Khăn Len Màu Xám
Trời rét đậm từ đầu tháng hai. Gió từ dãy núi thổi xuống lạnh buốt, len qua từng lớp áo mỏng. Chúng tôi đóng quân trên một sườn đồi đá, nơi ban đêm nhiệt độ xuống thấp đến mức nước trong bi đông cũng lạnh như băng.
Buổi tối hôm đó, khi đang thay ca gác, tôi thấy anh Bình lục túi áo rất lâu. Cuối cùng anh lấy ra một chiếc khăn len màu xám, đã sờn ở hai đầu.
Anh quàng lên cổ rồi cười:
“Khăn mẹ đan trước khi đi.”
Tôi trêu:
“Giữ kỹ thế, chắc quý lắm.”
Anh gật:
“Ở nhà, mẹ bảo khi nào lạnh thì quàng vào, coi như bà đang ở gần.”
Chúng tôi cười, rồi ai vào vị trí nấy. Đêm xuống rất nhanh, gió thổi rít qua các khe đá.
Gần sáng, trận đánh bất ngờ nổ ra từ phía sườn núi đối diện. Tiếng súng vang dội giữa thung lũng, dội lại thành những âm thanh chồng chéo.
Mọi thứ diễn ra nhanh và hỗn loạn. Khi trời sáng hẳn, tiếng súng lắng dần, chỉ còn lại gió và sương.
Chúng tôi gọi tên nhau, kiểm tra từng người.
Anh Bình không trả lời.
Chúng tôi tìm thấy anh phía sau một tảng đá lớn. Chiếc khăn len vẫn quàng trên cổ, phủ một lớp bụi đất mỏng.
Không ai nói gì. Gió vẫn thổi lạnh như đêm trước.
Chiều hôm đó, khi quay về chốt, trung đội trưởng gấp chiếc khăn len lại cẩn thận, đặt vào túi áo mình.
Anh nói khẽ:
“Khi có dịp về tuyến sau, chúng ta sẽ gửi lại cho mẹ anh.”
Tối đến, gió vẫn thổi qua sườn đồi. Nhưng khi quàng chiếc khăn len ấy vào cổ để giữ ấm trong ca gác đêm, tôi bỗng thấy cái lạnh dịu đi một chút.
Có lẽ vì ở đâu đó rất xa, một người mẹ vẫn đang chờ tin con.


