Chiếc khăn len màu xám
từng tham gia bảo đảm giao thông trên các tuyến đường vận tải. Câu chuyện nói về tinh thần trách nhiệm và những nghĩa tình giản dị giữa thời hoa lửa.
Năm 1972. Đơn vị của bà Nguyễn Thị Thanh làm nhiệm vụ tại một tuyến đường vùng đồi. Những ngày cuối năm. Gió lạnh tràn về. Buổi tối. Cả đội thường ngồi quanh bếp lửa nhỏ để hong khô quần áo. Một chiều muộn. Đơn vị nhận nhiệm vụ khẩn. Phải dọn cây đổ chắn ngang đường trước sáng hôm sau. Mọi người nhanh chóng mang dụng cụ lên đường. Trời càng về đêm càng lạnh. Một chiến sĩ trẻ tên Tuấn đi phía sau đội hình. Thỉnh thoảng lại đưa tay xoa cổ. Bà Thanh nhìn thấy. — “Lạnh à?” — “Không sao đâu chị.” Nhưng giọng nói đã run lên vì gió. Bà Thanh mở túi. Lấy ra một chiếc khăn len màu xám. Đó là chiếc khăn mẹ bà đan từ ngày bà rời nhà. — “Quàng vào.” — “Không được đâu chị.” — “Mình còn việc phải làm. Đừng để bị cảm.” Tuấn nhận chiếc khăn. Lặng lẽ quàng lên cổ. Đêm ấy. Cả đội làm việc đến gần sáng. Khi thân cây cuối cùng được dọn khỏi mặt đường. Ai cũng thấm mệt. Nhưng nhìn con đường thông trở lại. Mọi người đều thấy nhẹ lòng. Nhiều năm sau. Trong buổi gặp mặt đồng đội cũ. Tuấn nói: — “Chiếc khăn ấy em giữ rất lâu.” Bà Thanh cười. — “Giữ sức khỏe lúc đó mới là điều quan trọng.” Giữa thời hoa lửa. Có những món đồ bình thường. Nhưng mang theo cả sự quan tâm của một con người dành cho một con người. Và điều ấy. Người ta thường nhớ rất lâu.



