Anh hùng Lao động

Chiếc khăn len màu xanh

Lâm Đồng04/08/2026Đoàn phường Tân Tạo (Phường Tân Tạo)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Mùa đông năm 1970, giữa những cánh rừng lạnh giá nơi chiến trường, có một nữ thanh niên xung phong tên Lê Thị Ngọc.

Ngọc quê ở một vùng đồng bằng ven biển. Cô lớn lên trong một gia đình không khá giả, nhưng từ nhỏ đã được cha mẹ dạy rằng khi đất nước cần, mỗi người đều phải biết góp sức của mình.

Ngày nhận lệnh lên đường, mẹ cô không chuẩn bị được nhiều hành trang.

Bà chỉ đan cho con gái một chiếc khăn len màu xanh.

Chiếc khăn không đẹp.

Mũi len có chỗ không đều.

Màu xanh cũng đã hơi nhạt sau nhiều năm sử dụng.

Nhưng với Ngọc, đó là món quà quý giá nhất mà cô mang theo.

Ngày chia tay, mẹ cô quàng chiếc khăn lên cổ con gái rồi nói:

"Trời lạnh thì nhớ giữ ấm. Làm việc gì cũng phải giữ sức khỏe để còn trở về."

Ngọc ôm mẹ thật lâu.

Cô không biết rằng chiếc khăn ấy sẽ đi cùng mình qua những năm tháng khó khăn nhất của tuổi trẻ.

Ở đơn vị, Ngọc làm nhiệm vụ đảm bảo giao thông trên tuyến đường vận chuyển.

Công việc của cô và đồng đội là sửa đường, dẫn đường cho các đoàn xe và hỗ trợ khi có sự cố xảy ra.

Những ngày mùa đông, cái lạnh len qua từng lớp áo.

Đôi bàn tay của các cô gái trẻ nhiều khi nứt nẻ vì phải làm việc ngoài trời liên tục.

Nhưng không ai than vãn.

Bởi họ hiểu rằng phía trước còn có những người đang cần họ.

Chiếc khăn xanh của Ngọc dần trở thành thứ mà cả đơn vị đều biết.

Ai lạnh, cô cũng sẵn sàng cho mượn.

Có người bị cảm, cô lấy khăn quấn cho họ.

Có lần một đồng đội mới vào đơn vị hỏi:

"Chị không sợ làm mất khăn của mẹ sao?"

Ngọc cười:

"Khăn mẹ cho không phải để cất giữ. Nó là để nhắc chị nhớ mình phải cố gắng."

Một đêm mưa lớn, đơn vị nhận nhiệm vụ sửa một đoạn đường vừa bị bom đánh phá.

Nước ngập đến đầu gối.

Đất đá lẫn trong bùn.

Mọi người làm việc trong ánh sáng yếu ớt của những chiếc đèn nhỏ.

Trong lúc đang san đất, một trận bom bất ngờ xảy ra.

Ngọc cùng vài đồng đội nhanh chóng tìm nơi trú ẩn.

Khi bom ngừng, họ quay trở lại làm việc.

Nhưng một cô gái trong đội bị thương và run lên vì lạnh.

Không suy nghĩ, Ngọc tháo chiếc khăn len màu xanh của mình quấn cho bạn.

Người đồng đội yếu ớt nói:

"Nhưng đó là khăn mẹ chị cho mà..."

Ngọc chỉ cười:

"Mẹ chị chắc cũng muốn nó giúp được một người."

Câu nói ấy khiến mọi người lặng đi.

Trong những năm tháng chiến tranh, có những món đồ nhỏ bé lại chứa đựng tình người lớn lao đến vậy.

Sau nhiều năm làm nhiệm vụ, Ngọc vẫn giữ chiếc khăn bên mình.

Nó đã bạc màu.

Có vài chỗ đã được vá lại.

Nhưng cô chưa bao giờ muốn thay chiếc khăn mới.

Bởi trên từng sợi len là ký ức về gia đình, về đồng đội và về những ngày tháng tuổi trẻ.

Sau ngày đất nước hòa bình, Ngọc trở về quê.

Mẹ cô khi ấy đã già hơn nhiều.

Ngày gặp lại con gái, bà không hỏi con đã chịu bao nhiêu khó khăn.

Bà chỉ sờ lên chiếc khăn cũ rồi bật khóc.

"Con vẫn giữ nó sao?"

Ngọc ôm mẹ:

"Vì nó đã đi cùng con suốt những năm tháng đó."

Nhiều năm sau, chiếc khăn len màu xanh được Ngọc đặt trong một chiếc hộp nhỏ.

Mỗi khi nhìn lại, bà không nhớ đến những ngày bom đạn.

Bà nhớ những người bạn đã cùng mình vượt qua gian khổ.

Nhớ những tiếng cười giữa rừng.

Nhớ những con người trẻ tuổi đã sống hết mình vì quê hương.

Chiến tranh có thể lấy đi tuổi thanh xuân của một thế hệ.

Nhưng nó không thể lấy đi những tình cảm đẹp mà họ đã dành cho nhau.

Chiếc khăn len màu xanh vẫn nằm đó.

Nhỏ bé.

Cũ kỹ.

Nhưng chứa đựng cả một thời hoa lửa.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn