Bài viết

Chiếc khăn mặt phơi bên suối

Một chiếc khăn mặt bình dị giữa những năm tháng chiến tranh đã lưu giữ ký ức về sự quan tâm, sẻ chia giữa những người lính nơi chiến trường.

Gia Lai21/05/2026Siu Luyên (Đoàn xã Chư Sê)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Năm 1971, ông Vũ Đình Khôi công tác trong tổ quân y của một đơn vị đóng quân tại vùng rừng núi. Công việc của ông là chăm sóc sức khỏe cho anh em trong đơn vị. Thuốc men còn thiếu. Điều kiện sinh hoạt nhiều khó khăn. Có những ngày mọi người hành quân liên tục, quần áo ướt rồi lại khô ngay trên người. Một buổi chiều sau nhiều ngày mưa kéo dài, đơn vị có ít thời gian nghỉ gần một con suối nhỏ giữa rừng. Ai cũng tranh thủ giặt quần áo, vệ sinh cá nhân rồi chuẩn bị tiếp tục nhiệm vụ. Ông Khôi khi ấy đang giặt chiếc khăn mặt đã dùng nhiều tháng. Khăn cũ. Đường chỉ ở mép khăn đã sờn. Nhưng với người lính thời ấy, đó là vật dụng rất quý. Giặt xong, ông mang khăn ra phơi trên một nhánh cây gần bờ suối. Đến lúc đơn vị chuẩn bị lên đường, ông mới phát hiện mình để quên chiếc khăn. Ông tiếc. Nhưng không thể quay lại. Hai ngày sau, khi đơn vị tạm dừng chân ở điểm nghỉ tiếp theo, anh Lâm Văn Tư, người đồng đội cùng tổ, đi tới. Anh lấy trong ba lô ra chiếc khăn mặt đã gấp gọn. — "Tìm cái này phải không?" Ông Khôi ngạc nhiên: — "Sao cậu có?" Anh Tư cười: — "Hôm đó thấy cậu quên nên tôi lấy theo." Ông Khôi cầm chiếc khăn cũ. Không hiểu sao lại thấy sống mũi cay cay. Giữa những năm tháng thiếu thốn ấy, đôi khi một việc nhỏ cũng đủ làm người ta nhớ rất lâu. Nhiều năm sau chiến tranh, chiếc khăn mặt năm ấy không còn nữa. Nhưng ký ức về người đồng đội lặng lẽ nhặt giúp mình một món đồ nhỏ bên bờ suối vẫn còn nguyên. Ông Khôi thường kể với con cháu: "Có những sự quan tâm không cần nói thành lời. Nhưng người nhận sẽ nhớ cả đời."

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn