Chiếc khăn màu bình an.
Mùa hè năm ấy, bầu trời đỏ rực bởi ánh hoàng hôn lẫn những vệt lửa chiến tranh. Cả vùng quê nhỏ ven sông ngày nào yên bình giờ đã trở thành nơi tiễn những người con trai lên đường ra trận.
Nam đứng trước cổng làng, khoác trên vai chiếc ba lô cũ, mắt nhìn xa xăm về con đường đất dẫn ra thị trấn. Bên cạnh anh là Mai — cô gái có đôi mắt trong veo và nụ cười dịu dàng như ánh nắng đầu ngày.
Mai đưa cho Nam một chiếc khăn tay màu xanh, góc khăn được thêu vụng về hai chữ “bình an”.
“Anh giữ lấy nhé, khi nào trở về thì trả cho em.”
Nam cười, nhận lấy chiếc khăn, giọng chắc chắn:
“Anh nhất định sẽ về.”
Lời hứa ấy theo anh đi suốt những tháng ngày bom đạn.
Ở nơi chiến trường, cuộc sống chỉ có tiếng súng, tiếng bom và những đêm dài thao thức nhớ nhà. Mỗi lần mệt mỏi, Nam lại lấy chiếc khăn tay ra nhìn, như thấy hình bóng Mai đang đứng dưới gốc phượng đầu làng, lặng lẽ chờ anh.
Còn ở quê, Mai vẫn ngày ngày ra bến sông giặt áo, giúp mẹ làm việc nhà và ngóng tin từ tiền tuyến. Cây phượng trước sân nhà nở đỏ rực, cánh hoa rơi kín lối đi như những đốm lửa nhỏ.
Một ngày, lá thư từ Nam gửi về.
Mai à,
Ở đây mọi thứ vẫn ổn. Anh nhớ làng mình lắm, nhớ bến sông, nhớ cây phượng và nhớ em nhiều hơn cả.
Khi nào hòa bình, anh sẽ về, mình cùng đi dưới hàng phượng đỏ như ngày trước nhé.
Mai đọc thư, mỉm cười mà mắt đỏ hoe.
Nhưng chiến tranh vốn không dịu dàng.
Mùa phượng năm sau, đơn vị báo tin Nam bị thương nặng trong một trận chiến lớn. Cả làng lặng đi. Mai chạy vội ra đầu làng, chờ từng chuyến xe chở thương binh trở về.
Rồi cuối cùng, Nam cũng trở về thật.
Anh bước xuống xe với một bên chân bị thương, dáng đi chậm chạp hơn trước. Nhưng khi nhìn thấy Mai đang đứng đợi dưới tán phượng đỏ, anh vẫn nở nụ cười như ngày ra đi.
Mai chạy đến, nước mắt lăn dài:
“Anh về rồi…”
Nam khẽ lấy từ túi áo ra chiếc khăn tay xanh đã cũ, vẫn còn nguyên hai chữ “bình an”.
“Anh đã giữ lời hứa.”
Dưới tán phượng rực đỏ như lửa, họ đứng nhìn nhau thật lâu. Thời hoa lửa đã lấy đi nhiều thứ, nhưng cũng khiến tình yêu và lời hứa trở nên quý giá hơn bao giờ hết



