Bài viết

Chiếc Khăn Nâu Giữa Chiến Trường

Ninh Bình19/04/2026Nguyễn Văn Hùng (Xóm Cầu Âu)4 lượt xem0 lượt chia sẻ

Những năm tháng kháng chiến ở Khánh Thiện, có những kỷ vật nhỏ bé nhưng lại theo tôi suốt cả cuộc đời. Trong số đó, tôi không thể quên được một chiếc khăn nâu giản dị.

Hôm ấy, đơn vị tôi đang làm nhiệm vụ vận chuyển lương thực thì bất ngờ bị địch phát hiện. Tiếng súng nổ dồn dập, chúng tôi phải tản ra tìm chỗ ẩn nấp. Trong lúc chạy qua một con đường làng, tôi vấp ngã và bị thương ở chân. Đau buốt, tôi cố gượng dậy nhưng không thể đi nhanh được nữa, trong khi tiếng địch đang tiến lại gần.

Đúng lúc đó, một người phụ nữ từ trong nhà lao ra, không nói nhiều, chỉ nhanh chóng kéo tôi vào phía sau vườn. Bà đỡ tôi ngồi xuống, rồi tháo chiếc khăn nâu đang quấn trên đầu, xé ra để băng vết thương cho tôi. Đôi tay bà run run nhưng ánh mắt thì rất kiên quyết. Băng xong, bà chỉ cho tôi lối đi ra cánh đồng phía sau và giục tôi rời đi ngay.

Tôi còn chưa kịp nói lời cảm ơn thì bà đã quay vào nhà như chưa có chuyện gì xảy ra. Tôi cố lê bước theo con đường bà chỉ, cuối cùng cũng thoát được và tìm lại đơn vị. Chiếc khăn nâu bà dùng để băng chân cho tôi, tôi giữ lại suốt những năm tháng sau đó như một vật nhắc nhớ.

Chiến tranh kết thúc, tôi nhiều lần quay lại tìm người phụ nữ năm xưa, nhưng không ai biết rõ bà đã đi đâu. Có người nói bà đã chuyển đi nơi khác, cũng có người bảo bà đã mất trong một trận càn sau đó. Tôi không biết điều nào là đúng, chỉ biết rằng nếu không có bà và chiếc khăn nâu ấy, có lẽ tôi đã không thể sống sót.

Bây giờ, chiếc khăn đã cũ sờn theo thời gian, nhưng tôi vẫn giữ cẩn thận. Mỗi khi nhìn vào nó, tôi lại nhớ đến hình ảnh người phụ nữ bình dị giữa lúc nguy nan—một con người không tên tuổi, không cần ghi nhận, nhưng đã góp phần làm nên những điều lớn lao trong những năm tháng không thể nào quên.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn