Chiếc khăn quàng đỏ gửi ra chiến khu
Bé Hương là đội viên, nghe tin bộ đội đóng gần làng. Em xin mẹ chiếc khăn quàng đỏ cũ, giặt sạch rồi gấp gọn. Em nói: “Con tặng các anh để nhớ tụi con.”
Khi giao liên đến, bé Hương đưa khăn, mắt sáng rực. Anh giao liên ngạc nhiên: “Khăn của em mà?”
Bé gật đầu: “Em còn cái khác, các anh thì không có.”
Chiếc khăn được mang vào căn cứ. Một chiến sĩ trẻ nhận, cột lên cổ tay như bùa may. Anh nói: “Khăn này nhắc mình phải sống, phải thắng.”
Vài tháng sau, chiến sĩ ấy hy sinh. Đồng đội tìm thấy chiếc khăn trong túi áo, vẫn thơm mùi xà phòng. Họ gửi khăn về lại cho bé Hương. Em nhận khăn, ôm chặt, khóc nấc.
Sau hòa bình, bé Hương lớn lên, chiếc khăn được treo trong nhà như một kỷ vật. Nó nhắc rằng tình yêu nước có thể bắt đầu từ điều nhỏ nhất: một chiếc khăn quàng của tuổi thơ.



