CHIẾC KHĂN QUÀNG GIỮA KHÓI LỬA
Một chiếc khăn quàng đỏ của cô bé thiếu nhi năm ấy đã trở thành món quà đặc biệt tiếp thêm niềm tin cho người lính nơi chiến trường.
Năm 1970, tại một vùng quê ở Bến Tre, cô bé Hồng Liên mới 11 tuổi đã tham gia làm giao liên nhỏ cho cách mạng. Công việc của em là đưa thư, chuyển thuốc và dẫn đường qua những con rạch nhỏ quen thuộc. Liên rất quý chiếc khăn quàng đỏ đã sờn mép của mình. Em luôn giặt thật sạch rồi gấp ngay ngắn mỗi tối trước khi ngủ. Một chiều mưa lớn, Liên theo các chú bộ đội đưa thương binh về căn cứ. Trong nhóm có một anh chiến sĩ bị sốt nặng vì nhiều ngày hành quân liên tục. Đêm xuống, cả đoàn trú tạm trong căn chòi lá giữa rừng dừa nước. Gió lạnh thổi hun hút. Người lính trẻ co ro vì cơn sốt. Liên lặng lẽ tháo chiếc khăn quàng khỏi cổ rồi đắp lên người anh. Anh chiến sĩ giật mình: — “Khăn của em mà, giữ đi.” Cô bé lắc đầu: — “Má em nói thiếu nhi phải biết giúp bộ đội.” Người lính bật cười yếu ớt rồi cẩn thận giữ chiếc khăn bên ngực áo. Sáng hôm sau, trước khi tiếp tục lên đường, anh hỏi tên cô bé để sau này hòa bình sẽ quay lại trả khăn. Liên chỉ cười: — “Khi nào đất nước hết chiến tranh, anh nhớ về thăm tụi em là được.” Rồi cô bé chạy nhanh ra mé rạch, mái tóc còn ướt mưa bay theo gió. Nhiều năm sau ngày đất nước thống nhất, người lính năm ấy thật sự quay lại tìm cô bé giao liên. Lúc ấy Hồng Liên đã là cô giáo tiểu học của xã. Anh chiến sĩ cẩn thận lấy từ ba lô cũ ra chiếc khăn quàng đỏ đã bạc màu nhưng được giữ gìn nguyên vẹn suốt bao năm. Anh nói: — “Nhờ chiếc khăn này mà những ngày khốc liệt nhất, tôi luôn nhớ mình phải sống để trở về.” Cô giáo Hồng Liên lặng người xúc động. Bởi giữa thời hoa lửa, có những điều tưởng chừng rất nhỏ bé… lại đủ sưởi ấm cả một đời người.



