Bài viết

Chiếc khăn rằn

Ngày Hùng lên đường, ba không nói nhiều. Ông chỉ lấy trong tủ ra một chiếc khăn rằn cũ, gấp gọn gàng rồi đưa cho con trai. “Giữ lấy. Khi nào mệt, nhìn nó mà nhớ nhà.” Chiếc khăn đã theo ba Hùng suốt những năm tháng làm ruộng. Nó thấm mồ hôi, nắng gió, và cả những ngày lam lũ.

Quảng Ninh06/04/2026Đoàn Phường Liên Hòa (Đoàn Phường Liên Hòa)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Ngày Hùng lên đường, ba không nói nhiều. Ông chỉ lấy trong tủ ra một chiếc khăn rằn cũ, gấp gọn gàng rồi đưa cho con trai.

“Giữ lấy. Khi nào mệt, nhìn nó mà nhớ nhà.”

Chiếc khăn đã theo ba Hùng suốt những năm tháng làm ruộng. Nó thấm mồ hôi, nắng gió, và cả những ngày lam lũ.

Hùng nhận khăn, không nói gì, nhưng trong lòng hiểu rõ ý nghĩa của nó.

Những ngày đầu xa nhà, Hùng vẫn còn thấy mọi thứ như một chuyến đi dài. Nhưng dần dần, anh mới hiểu cuộc sống này không hề dễ dàng. Những buổi hành quân dài, những đêm ngủ giữa thiên nhiên, những lần mệt đến mức không muốn đứng dậy…

Mỗi khi như vậy, Hùng lại lấy khăn ra lau mặt.

Có lần, anh buộc khăn lên đầu để che nắng. Bạn bè cười:

“Nhìn ông giống nông dân quá!”

Hùng cũng cười:

“Tôi vốn là nông dân mà.”

Đêm nọ, Hùng trực cùng một người bạn. Trời yên tĩnh đến lạ.

Bạn hỏi:

“Ông có nhớ nhà không?”

Hùng không trả lời ngay. Anh lấy khăn ra, nắm chặt trong tay rồi nói:

“Có. Nhưng nhớ để mà cố gắng.”

Chiếc khăn không chỉ là vật dụng, mà trở thành một phần tinh thần của anh. Nó nhắc anh rằng phía sau mình luôn có gia đình, có quê hương đang chờ.

Nhiều năm trôi qua, chiếc khăn đã sờn, có chỗ rách nhỏ. Nhưng Hùng không bỏ đi. Anh khâu lại, giữ gìn cẩn thận.

Ngày trở về, mẹ nhìn thấy chiếc khăn, liền nhận ra ngay:

“Khăn của ba con đó hả?”

Hùng gật đầu.

Anh không cần kể nhiều. Chỉ cần chiếc khăn ấy thôi cũng đủ nói lên tất cả — về những tháng ngày gian khó, về ý chí và về tình yêu quê hương không bao giờ phai.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn