Chiếc khăn rằn
Chị Liễu luôn mang theo chiếc khăn rằn bên mình.
Đó là kỷ vật mẹ trao trước ngày lên đường.
Chiếc khăn theo chị qua bao lần hành quân.
Có lúc dùng để băng vết thương cho đồng đội.
Có lúc che mưa, che nắng.
Một lần, chị cứu một chiến sĩ bị thương nặng.
Chị xé chiếc khăn làm băng cứu thương.
Người lính ấy sống sót nhờ sự nhanh trí của chị.
Sau chiến tranh, anh tìm lại chị.
Mang theo mảnh khăn còn giữ.
Anh nói: “Đây là phần đời tôi được chị cứu.”
Chị chỉ cười hiền.
Chiếc khăn rằn giản dị trở thành biểu tượng.
Biểu tượng của tình đồng đội.
Và của sự hy sinh thầm lặng.



