Bài viết

Chiếc khăn rằn bên bến Vĩnh Xương

Chiếc khăn rằn bên bến Vĩnh Xương

An Giang06/07/2026Đoàn xã Vĩnh Xương (Đoàn xã Vĩnh Xương)4 lượt xem0 lượt chia sẻ

Những năm chiến tranh ác liệt, vùng đất Vĩnh Xương nằm bên dòng sông biên giới ngày đêm hứng chịu nhiều trận càn quét. Dẫu vậy, cán bộ, chiến sĩ và Nhân dân nơi đây vẫn một lòng bám đất, bám dân, giữ vững phong trào cách mạng.

Ở một xóm nhỏ ven sông có cô Ba Lan, một cô gái mới ngoài đôi mươi. Ban ngày, cô cùng mẹ bán bánh và nước uống ở bến đò. Quán nhỏ đơn sơ nhưng lúc nào cũng đông người qua lại.

Ít ai biết rằng, phía sau những gánh hàng ấy là một "điểm quan sát" của cơ sở cách mạng.

Mỗi sáng, cô Ba đều quàng trên vai một chiếc khăn rằn. Nếu chiếc khăn được vắt sang vai trái, nghĩa là đường sông an toàn. Nếu chiếc khăn đổi sang vai phải, đó là tín hiệu báo có lực lượng địch xuất hiện.

Một buổi chiều, khi đang bán hàng, cô phát hiện nhiều xuồng lạ tiến vào bến. Bình tĩnh như không có chuyện gì, cô nhẹ nhàng đổi chiếc khăn từ vai trái sang vai phải rồi tiếp tục mời khách uống nước.

Ở phía xa, một người chèo xuồng chở lúa nhìn thấy tín hiệu liền lập tức quay mũi xuồng vào con rạch nhỏ. Trên xuồng, dưới những bao lúa, là một cán bộ huyện đang mang tài liệu quan trọng.

Ít phút sau, lực lượng tuần tra xuất hiện, kiểm tra tất cả các ghe xuồng cập bến. Nhưng chiếc xuồng chở cán bộ đã an toàn rời khỏi khu vực từ trước.

Đêm hôm đó, cuộc họp của chi bộ diễn ra đúng kế hoạch. Đồng chí phụ trách nắm chặt tay cô Ba:

"Cảm ơn đồng chí. Chỉ một chiếc khăn rằn thôi mà đã cứu được cả nhiệm vụ."

Cô Ba mỉm cười:

"Chiếc khăn này người miền Tây ai cũng có. Điều quý nhất không phải là chiếc khăn, mà là tấm lòng của người mang nó."

Sau ngày đất nước thống nhất, chiếc khăn rằn ấy đã cũ, những đường chỉ sờn theo năm tháng. Con cháu nhiều lần muốn thay chiếc khăn mới, nhưng cô Ba vẫn giữ lại.

Mỗi dịp gặp gỡ đoàn viên, thanh niên, cô thường cầm chiếc khăn trên tay và kể:

"Thời chiến, chúng tôi không có máy bộ đàm, không có điện thoại. Chúng tôi chỉ có lòng tin, có sự đoàn kết và những tín hiệu rất bình dị. Chính những điều bình dị ấy đã góp phần bảo vệ đồng đội, bảo vệ quê hương."

Hôm nay, trên mảnh đất Vĩnh Xương thanh bình, những chuyến phà, những con đường mới và những cánh đồng xanh trải dài đã thay thế tiếng bom đạn năm xưa. Nhưng hình ảnh chiếc khăn rằn vẫn nhắc nhở các thế hệ hôm nay rằng hòa bình được đổi bằng sự hy sinh, mưu trí và lòng yêu nước của biết bao người dân bình dị nơi vùng biên giới

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn