Chiếc Khăn Rằn Bên Bờ Kênh
Giữa vùng sông nước Đồng Tháp Mười đầy hiểm nguy, nữ du kích Lê Thị Bảy ngày đêm chèo xuồng đưa cán bộ vượt qua các tuyến càn quét. Một chiếc khăn rằn cũ luôn theo bà trong những chuyến đi sinh tử và trở thành biểu tượng của lòng gan dạ nơi miền Tây thời chiến.
Năm 1969, vùng Đồng Tháp Mười bước vào mùa nước nổi. Ban ngày, đồng ruộng mênh mông phủ kín lau sậy; ban đêm, ánh đèn từ các đồn bốt soi dài trên mặt kênh đen đặc.
Lê Thị Bảy lúc ấy hai mươi bốn tuổi, nổi tiếng trong vùng vì chèo xuồng rất giỏi. Sau khi cha mất trong một trận càn, bà tham gia đội du kích địa phương, nhận nhiệm vụ giao liên bí mật.
Bảy luôn quàng trên cổ một chiếc khăn rằn màu nâu bạc cũ. Đó là khăn của cha bà để lại. Mỗi lần lên đường, bà thường siết lại chiếc khăn như tự nhắc mình phải mạnh mẽ.
Một đêm mưa lớn, bà nhận nhiệm vụ đưa hai cán bộ vượt qua tuyến kênh đang bị kiểm soát gắt gao. Chiếc xuồng nhỏ len lỏi giữa rừng tràm trong tiếng côn trùng và tiếng xuồng máy vọng từ xa.
Khi gần đến điểm hẹn, bất ngờ ánh đèn pha quét ngang mặt nước. Một toán lính tuần tra đang tiến tới. Bảy lập tức kéo xuồng vào bãi lau sậy rồi ngâm mình dưới nước để giữ xuồng không trôi.
Nước lạnh buốt đến tận ngực, nhưng bà vẫn cắn răng chịu đựng suốt gần một giờ đồng hồ. Hai cán bộ nấp dưới lớp lá ngụy trang phía sau xuồng không dám cử động.
Khi toán tuần tra rời đi, Bảy tiếp tục chèo xuồng trong màn mưa dày đặc. Đến gần sáng, bà đã đưa mọi người tới nơi an toàn.
Trong lần quay về, chiếc khăn rằn của bà bị mắc vào cành tràm và rách mất một góc. Bà không bỏ đi mà vá lại cẩn thận. Sau này, chiếc khăn ấy được bà giữ suốt nhiều năm như một kỷ vật của thời tuổi trẻ giữa chiến tranh.
Sau ngày đất nước hòa bình, Lê Thị Bảy trở thành người lái đò ở quê nhà. Nhiều người qua bến vẫn nhớ hình ảnh người phụ nữ miền Tây với chiếc khăn rằn cũ bạc màu nhưng ánh mắt luôn bình thản và kiên cường.



