Bài viết

Chiếc Khăn Rằn Bên Bờ Kênh (2)

Một câu chuyện về nghĩa tình đồng đội trong những năm tháng chiến tranh, khi một chiếc khăn rằn giản dị trở thành ký ức theo người lính đi hết cuộc đời.

Gia Lai21/05/2026Siu Luyên (Đoàn xã Chư Sê)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Năm 1971, ông Lê Văn Thành mới 20 tuổi, làm nhiệm vụ thông tin liên lạc ở khu vực miền Tây Nam Bộ. Công việc của ông và đồng đội là bảo đảm đường dây liên lạc luôn thông suốt. Những ngày ấy, việc kéo dây điện thoại qua đồng ruộng, bờ kênh hay những đoạn đường ngập nước là chuyện quen thuộc. Có hôm vừa nối xong đường dây buổi sáng, chiều đến đã phải đi làm lại. Trong tổ công tác có anh Nguyễn Minh Hải, quê ở Bến Tre. Anh Hải lớn tuổi hơn nên thường quan tâm mọi người. Anh luôn mang theo một chiếc khăn rằn đã cũ. — "Má gửi trước ngày lên đường." — anh từng nói. Mùa mưa năm ấy đến sớm. Một đêm khuya, đơn vị nhận nhiệm vụ kiểm tra đường dây liên lạc bị đứt sau một trận đánh lớn. Trời tối, mưa nặng hạt. Ông Thành cùng anh Hải lội qua nhiều đoạn nước sâu đến ngang bụng. Đi được nửa đường, ông Thành bị trượt chân ngã xuống bờ kênh. Chiếc đèn pin rơi mất. Anh Hải lập tức quay lại. Không có dây buộc tạm thiết bị, anh tháo chiếc khăn rằn của mình để cố định cuộn dây liên lạc. Hai người tiếp tục đi trong mưa. Gần sáng, nhiệm vụ hoàn thành. Khi trở về nơi đóng quân, ông Thành mới nhận ra chiếc khăn rằn đã không còn. Anh Hải chỉ cười: — "Mất khăn còn tìm được. Mất đường liên lạc thì khó hơn." Chiến tranh qua đi. Nhiều năm sau, trong một lần gặp mặt đồng đội cũ, ông Thành nhận được món quà bất ngờ. Anh Hải mang đến một chiếc khăn rằn mới. — "Khăn cũ để lại thời chiến rồi. Giờ giữ cái này làm kỷ niệm." Đã hơn nửa thế kỷ trôi qua. Chiếc khăn ấy vẫn được ông Thành cất trong ngăn tủ gỗ. Mỗi lần nhìn thấy, ông lại nhớ những đêm mưa, những con đường bùn đất, và những con người từng cùng nhau đi qua thời hoa lửa bằng sự sẻ chia rất đỗi bình dị.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn