Chiếc Khăn Rằn Bên Bờ Kênh
Đây là câu chuyện được ông Lê Văn Minh kể lại về người đồng đội thân thiết trong những năm tháng kháng chiến. Giữa khói lửa chiến tranh, một chiếc khăn rằn giản dị đã trở thành kỷ vật gắn liền với lòng dũng cảm và tình đồng đội.
Năm 1972, đơn vị du kích của ông Minh hoạt động dọc theo các tuyến kênh ở vùng nông thôn An Giang. Cuộc sống chiến đấu vô cùng gian khổ, ngày ẩn mình trong các vườn cây, đêm mới di chuyển làm nhiệm vụ.
Trong đơn vị có anh Nguyễn Văn Nam – một chiến sĩ trẻ luôn quàng trên cổ chiếc khăn rằn do mẹ tự tay dệt trước ngày anh lên đường tham gia cách mạng.
Anh Nam thường nói:
“Chiếc khăn này nhắc tôi nhớ quê nhà và nhắc mình phải sống xứng đáng với niềm tin của mẹ.”
Một đêm cuối mùa mưa, đơn vị nhận nhiệm vụ đưa một cán bộ quan trọng vượt qua tuyến kênh đang bị địch kiểm soát gắt gao.
Khi đoàn người đang men theo bờ kênh thì bất ngờ phát hiện một toán lính địch đang tiến về phía mình.
Nếu bị phát hiện, cả đoàn sẽ gặp nguy hiểm.
Không chần chừ, anh Nam tình nguyện ở lại làm nhiệm vụ nghi binh.
Anh dùng chiếc khăn rằn buộc lên một cành cây ven kênh rồi cố tình di chuyển sang hướng khác để tạo dấu vết giả.
Toán địch phát hiện dấu vết và lập tức đuổi theo anh.
Trong khi đó, cán bộ cùng đơn vị đã kịp thời vượt qua khu vực nguy hiểm.
Ông Minh xúc động kể:
“Nhờ Nam mà chúng tôi hoàn thành nhiệm vụ. Nhưng khi quay lại, anh ấy đã không còn nữa.”
Sau trận chiến, đồng đội tìm thấy chiếc khăn rằn vẫn còn vướng trên cành cây bên bờ kênh.
Ngày đất nước thống nhất, ông Minh mang chiếc khăn ấy về trao lại cho mẹ anh Nam.
Người mẹ già ôm chiếc khăn vào lòng và lặng lẽ rơi nước mắt.



