Chiếc Khăn Rằn Bên Bờ Suối
Một chiếc khăn rằn giản dị đã trở thành kỷ vật gắn với sự giúp đỡ chân thành giữa những người đồng đội trong những năm tháng thời hoa lửa.
Năm 1971, ông Trần Văn Phú là chiến sĩ giao liên làm nhiệm vụ chuyển công văn và dẫn đường giữa các đơn vị đóng quân trong khu vực rừng núi. Công việc đòi hỏi sự nhanh nhẹn và quen địa hình. Có những ngày ông cùng đồng đội đi bộ hàng chục cây số qua suối, băng rừng từ sáng đến khuya. Một buổi chiều cuối mùa khô, khi đang cùng tổ công tác vượt qua một đoạn đường ven suối đá, ông Phú không may trượt chân ngã. Vết xây xát ở chân không quá nặng nhưng khiến việc di chuyển khó khăn hơn. Người đi cùng ông hôm ấy là anh Nguyễn Văn Hưng. Thấy bạn đi chậm lại, anh Hưng ngồi xuống kiểm tra vết thương rồi lặng lẽ tháo chiếc khăn rằn đang quàng trên cổ. — "Buộc tạm vào cho đỡ bụi đất." Ông Phú xua tay: — "Không sao đâu." Anh Hưng cười: — "Đường còn xa lắm." Chiếc khăn rằn được buộc tạm quanh cổ chân. Hai người tiếp tục lên đường. Đến nơi nghỉ chân lúc trời tối, ông Phú mới phát hiện chiếc khăn đã lấm đầy bùn đất. Ông định giặt trả lại. Nhưng anh Hưng nói: — "Giữ đi." Chỉ hai chữ ngắn gọn ấy mà ông nhớ suốt nhiều năm. Sau chiến tranh, ông Phú trở về quê làm nghề sửa xe đạp. Chiếc khăn rằn cũ được ông cất rất kỹ trong chiếc tủ gỗ đã cũ màu. Nhiều năm sau, khi con cháu hỏi vì sao vẫn giữ một chiếc khăn cũ sờn mép như vậy, ông chỉ cười. Ông nói rằng có những kỷ vật không quý vì giá trị vật chất. Mà quý vì nó giữ lại ký ức về một thời hoa lửa — nơi con người đã đi qua gian khó bằng sự sẻ chia rất giản dị và chân thành.



