Chiếc Khăn Rằn Còn Mãi
Bà Phạm Thị Hoa Hường vẫn cẩn thận cất giữ một chiếc khăn rằn đã ngả màu thời gian. Với nhiều người, đó chỉ là một kỷ vật cũ, nhưng với bà, đó là biểu tượng của một thời tuổi trẻ sống vì Tổ quốc. Chiếc khăn được người chồng – thân nhân cách mạng Phạm Văn Cẩn – gửi lại trước khi tham gia chiến dịch chống quân Pôn Pốt, như một lời hẹn ngày trở về.
Từ ngày ấy, bà không chỉ gìn giữ chiếc khăn mà còn gìn giữ niềm tin. Cuộc sống thiếu thốn, những mùa mưa bão, những lần nghe tin chiến sự ác liệt đều khiến trái tim người phụ nữ ấy quặn thắt. Nhưng bà chưa bao giờ để nỗi lo biến thành sự yếu lòng. Bà tin rằng, khi mỗi người đều biết đặt lợi ích của dân tộc lên trên lợi ích riêng, đất nước nhất định sẽ vượt qua gian khó.
Năm tháng đi qua, chiếc khăn rằn không còn mới, nhưng giá trị của nó chưa bao giờ phai nhạt. Nó nhắc bà nhớ về lòng quả cảm của những người chiến sĩ và sự hy sinh âm thầm của biết bao gia đình phía sau cuộc chiến.
Hôm nay, mỗi lần nhìn lại kỷ vật ấy, bà Hoa Hường không kể về mất mát bằng nước mắt mà bằng niềm tự hào. Bà mong thế hệ trẻ sẽ gìn giữ hòa bình như cách cha ông đã gìn giữ độc lập, biết sống tử tế, có trách nhiệm và luôn mang trong tim tình yêu quê hương, đất nước. Bởi những giá trị lớn lao nhất luôn được viết nên từ những điều bình dị nhất.



