Thân nhân liệt sĩ, người có công

Chiếc Khăn Rằn Còn Thơm Mùi Đất (1)

Gia Lai02/07/2026NGÔ CÔNG SĨ (ĐOÀN XÃ TUY PHƯỚC BẮC)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Giữa căn nhà nhỏ, bà Phạm Thị Hoa Hường vẫn gìn giữ một chiếc khăn rằn đã ngả màu theo năm tháng. Với nhiều người, đó chỉ là một kỷ vật cũ. Nhưng với bà, đó là chứng nhân của những năm tháng chồng bà – thân nhân cách mạng Phạm Văn Cẩn – lên đường tham gia chiến dịch chống quân Pôn Pốt, mang theo lời thề bảo vệ từng tấc đất thiêng liêng của Tổ quốc.

Ngày tiễn ông đi, bà tự tay quàng chiếc khăn lên vai chồng. Không ai biết cuộc chia tay ấy sẽ kéo dài bao lâu, chỉ biết rằng từ giây phút ấy, cả hai đều chấp nhận hy sinh hạnh phúc riêng vì nghĩa lớn. Những tháng ngày sau đó, bà lặng lẽ lao động, chăm sóc gia đình và cùng bà con động viên nhau vượt qua khó khăn của thời chiến. Mỗi lần nhớ chồng, bà lại nâng niu chiếc khăn như được tiếp thêm sức mạnh để tiếp tục vững vàng.

Khi đất nước trở lại bình yên, chiếc khăn rằn vẫn được bà gìn giữ như một biểu tượng của lòng thủy chung, của tinh thần yêu nước và sự hy sinh không lời. Đó không chỉ là kỷ vật của một gia đình, mà còn là minh chứng cho một thế hệ đã sống và cống hiến bằng cả trái tim.

Nhìn chiếc khăn cũ hôm nay, thế hệ trẻ càng hiểu rằng hòa bình không tự nhiên mà có. Mỗi cuộc sống bình yên đều được dệt nên từ lòng quả cảm của những người ra trận và sự hy sinh thầm lặng của những người ở lại. Chính những giá trị ấy sẽ mãi là ngọn lửa soi đường để tuổi trẻ hôm nay tiếp tục xây dựng và bảo vệ quê hương.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
Chiếc Khăn Rằn Còn Thơm Mùi Đất (1) | Câu chuyện thời hoa lửa