Chiếc Khăn Rằn Cũ
Chiếc Khăn Rằn Cũ
Chiếc khăn rằn mẹ Tư luôn quàng trên vai đã sờn mép theo năm tháng. Mỗi lần tiễn bộ đội qua làng, mẹ dùng chiếc khăn ấy lau mồ hôi cho các chiến sĩ rồi gói vài củ khoai nướng vào tay họ. Không ai nhớ chiếc khăn đã theo mẹ bao nhiêu năm, chỉ biết nó luôn hiện diện trong những ngày gian khó.
Một buổi chiều, căn hầm trú ẩn của làng bị bom đánh sập. Mẹ cùng bà con đào bới suốt nhiều giờ để cứu người. Chiếc khăn rằn thấm đầy đất đỏ và mồ hôi, nhưng mẹ không dừng tay. Đêm ấy, mẹ lại ngồi vá áo cho đội dân quân dưới ánh đèn dầu leo lét.
Sau chiến tranh, chiếc khăn được con cháu giữ gìn như báu vật. Với họ, đó không chỉ là một món đồ cũ, mà là biểu tượng của sự tần tảo, lòng nhân hậu và ý chí không khuất phục của người mẹ Việt Nam.



