Chiếc khăn rằn của ba
Chiếc khăn rằn của ba
Anh Năm năm đó mới lên mười, còn ham chạy rong bắt dế ngoài bờ ruộng. Ba anh là du kích xã, ít khi ở nhà vì phải bám đơn vị.
Mỗi lần về chớp nhoáng, ba chỉ kịp xoa đầu con rồi tháo chiếc khăn rằn đang quấn cổ đưa cho má:
— Giữ lấy, lỡ tui có chuyện gì thì cho thằng nhỏ làm kỷ niệm.
Má gạt đi:
— Nói gở hoài.
Nhưng một buổi chiều mưa, đơn vị báo tin ba anh hy sinh trong lúc đánh càn.
Má ôm chiếc khăn rằn ngồi chết lặng. Anh Năm còn nhỏ chưa hiểu hết mất mát, chỉ biết từ đó không còn ai cõng mình đi chợ.
Nhiều năm sau, anh vẫn giữ chiếc khăn đã sờn chỉ. Mỗi lần nhìn thấy lại nhớ lời ba:
— Đất này còn giặc thì đàn ông Long Hựu còn phải đứng lên.



