Bài viết

Chiếc Khăn Rằn Của Má

Tây Ninh15/05/2026Đinh Toàn Định (xã Nhơn Hòa Lập)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Ở Nhơn Hòa Lập, có những món đồ không bao giờ được xem là cũ, dù đã theo người ta đi qua bao nhiêu năm tháng. Một trong số đó là “chiếc khăn rằn của má” - một vật nhỏ bé nhưng chứa đựng cả ký ức của một thời quê hương còn nhiều gian khó.

Chiếc khăn ấy không còn mới. Vải đã sờn ở vài mép, màu xanh trắng đã nhạt đi theo nắng mưa, nhưng vẫn được giữ cẩn thận như một phần không thể thiếu trong góc tủ cũ của căn nhà. Mỗi lần nhìn thấy, người ta lại nhớ đến dáng hình quen thuộc của người mẹ ngày xưa - tảo tần, lặng lẽ, và luôn đặt gia đình lên trên tất cả.

Ngày trước, ở vùng kênh rạch này, chiếc khăn rằn gần như là vật không thể thiếu. Má dùng nó để che nắng khi ra đồng, để lau mồ hôi sau những buổi cấy lúa, để quấn vội khi đi xuồng qua con kênh gió lớn. Có khi, chiếc khăn còn được dùng làm túi đựng vài nắm cơm vội cho người thân đang đi làm xa, hay buộc tạm vài vật nhỏ khi cần di chuyển gấp.

Nhưng trong những năm tháng chiến tranh, chiếc khăn rằn của má còn mang một ý nghĩa khác. Nó không chỉ là vật dụng của đời sống, mà còn là dấu hiệu của sự âm thầm che chở. Có những người mẹ đã dùng chiếc khăn ấy để giấu đi nỗi lo trong ánh mắt, để giữ bình tĩnh khi con mình rời nhà, để tiễn những bước chân đi vào rừng tràm hay bến kênh trong đêm tối mà không biết ngày trở lại.

Có người kể rằng, trong những lần tiếp tế, má quấn chiếc khăn rằn quanh đầu, đi qua những con đường đất lầy lội, giả như chỉ là người nông dân bình thường. Chiếc khăn khi ấy không chỉ che nắng, mà còn che đi cả những điều không thể nói thành lời - sự lo lắng, sự kiên cường, và cả lòng yêu quê hương sâu thẳm.

Rồi chiến tranh đi qua. Người trở về, người ở lại, người già đi theo năm tháng. Nhưng chiếc khăn rằn của má vẫn còn đó, như một chứng nhân lặng lẽ của một thời đã xa. Nó không còn theo má ra đồng mỗi ngày, nhưng lại theo bà trong ký ức của con cháu, trong những câu chuyện kể bên hiên nhà vào buổi chiều gió nhẹ.

Có những đứa trẻ lớn lên, chỉ biết chiếc khăn qua lời kể. Chúng hình dung về một thời mà chỉ cần một tấm khăn nhỏ cũng có thể gói ghém cả cuộc sống. Chúng nhìn chiếc khăn cũ ấy, không chỉ thấy một món đồ, mà thấy cả một phần lịch sử của gia đình, của quê hương Nhơn Hòa Lập.

Khi má đã già hơn, bàn tay không còn nhanh nhẹn như trước, chiếc khăn được gấp lại cẩn thận hơn, đặt ở nơi trang trọng hơn. Mỗi lần ai đó hỏi về nó, má chỉ cười nhẹ, không nói nhiều. Nhưng ánh mắt thì như đang nhìn về một khoảng trời rất xa - nơi có ruộng đồng, có con kênh, có những ngày tháng không thể nào quên.

“Chiếc Khăn Rằn Của Má” vì thế không chỉ là một vật kỷ niệm.

Mà là biểu tượng của tình mẹ, của sự hy sinh thầm lặng, và của một vùng quê Nhơn Hòa Lập nơi từng điều nhỏ bé nhất cũng mang trong mình ký ức lớn lao của cả một thời gian khó mà kiên cường./.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
Chiếc Khăn Rằn Của Má | Câu chuyện thời hoa lửa