Chiếc khăn rằn của má
Ở miền Tây Nam Bộ, chiếc khăn rằn từ lâu đã trở thành vật bất ly thân của những người mẹ, người chị. Nhưng với má, chiếc khăn rằn sờn cũ vắt trên vai còn là nhân chứng thầm lặng của những tháng năm đầy máu và hoa. Chiếc khăn ấy đã từng thấm đẫm những giọt mồ hôi nhọc nhằn khi má cày cuốc trên mảnh ruộng khô cằn, thấm cả những giọt nước mắt lăn dài khi hay tin con trai má hy sinh.
Hơn thế nữa, chiếc khăn rằn còn là "tín hiệu" bình an má dành cho các cán bộ nằm vùng. Ngày nào vắt khăn trên vai phải là xóm làng yên ổn, giặc không lùng sục; hôm nào khăn quấn quanh đầu là dấu hiệu báo động phải tìm nơi ẩn nấp. Dưới mái lá đơn sơ, má đã dùng chút gạo cuối cùng trong hũ nấu nồi cháo loãng, giấu những người con cách mạng dưới hầm bí mật dẫu biết rằng, nếu bị địch phát hiện, cái giá phải trả là cả mạng sống của mình. Chiếc khăn rằn của má giản dị mà kiên trung như chính mảnh đất và con người phương Nam.



