Chiếc khăn rằn của má
Câu chuyện kể về anh Hùng, một chiến sĩ trong thời chiến tranh luôn mang theo chiếc khăn rằn do mẹ trao tặng. Trong những lúc gian khổ và nguy hiểm nhất, chiếc khăn trở thành nguồn động viên giúp anh vượt qua khó khăn. Sau ngày đất nước hòa bình, anh trở về đoàn tụ với mẹ và trao lại chiếc khăn như một biểu tượng của tình mẫu tử thiêng liêng và ý chí kiên cường trong thời hoa lửa.
Năm 1968, tại một vùng quê miền Tây, có một người mẹ tên là má Tư. Chồng mất sớm, má sống cùng người con trai duy nhất là anh Hùng, một chiến sĩ cách mạng.
Mỗi lần anh Hùng lên đường làm nhiệm vụ, má Tư đều đưa cho con chiếc khăn rằn đã cũ và dặn:
"Khi nào nhớ nhà, con hãy nhìn chiếc khăn này, coi như má luôn ở bên con."
Chiến tranh ngày càng ác liệt. Có lần đơn vị của anh Hùng bị địch bao vây nhiều ngày trong rừng. Lương thực cạn kiệt, nhiều người bị thương. Trong lúc khó khăn nhất, anh lấy chiếc khăn rằn của má ra nhìn rồi tự nhủ phải cố gắng sống để trở về.
Ít lâu sau, đơn vị được giải vây. Anh Hùng tiếp tục chiến đấu cho đến ngày đất nước thống nhất.
Ngày trở về, anh chạy thật nhanh về căn nhà nhỏ bên bờ kênh. Má Tư đứng trước sân, mái tóc đã bạc trắng. Hai mẹ con ôm chầm lấy nhau sau nhiều năm xa cách.
Anh Hùng lấy chiếc khăn rằn đã sờn màu trao lại cho má và nói:
"Chính chiếc khăn này đã giúp con vượt qua những ngày tháng gian khổ nhất."
Má Tư mỉm cười, đôi mắt rưng rưng hạnh phúc.



