CHIẾC KHĂN RẰN CỦA MẸ
Bà Bảy sinh ra và lớn lên tại vùng “đất thép” Củ Chi Tunnels — nơi từng hứng chịu rất nhiều bom đạn trong chiến tranh. Người phụ nữ Nam Bộ ấy gần như dành cả tuổi thanh xuân để đào hầm bí mật, tiếp tế gạo và che chở cho bộ đội. Chiếc khăn rằn của bà không chỉ là vật dụng quen thuộc của người dân miền Tây Nam Bộ mà còn trở thành biểu tượng của tình quân dân trong kháng chiến.
Bà Phạm Thị Bảy sống ở vùng ven Củ Chi. Những năm chiến tranh, căn nhà nhỏ của bà từng là nơi nuôi giấu cán bộ.
Mỗi lần có bộ đội ghé qua, bà lại lấy gạo nấu cơm, lấy nước cho uống rồi lặng lẽ đứng canh ngoài cửa.
Con trai bà — anh Tư Nam — tham gia du kích từ năm mười bảy tuổi. Trước ngày đi, bà tháo chiếc khăn rằn đang quàng trên cổ đưa cho con:
— “Mang theo cho má yên lòng.”
Chiếc khăn ấy theo Tư Nam suốt nhiều trận đánh. Khi lạnh thì quấn cổ, lúc hành quân thì dùng lau mồ hôi, có khi lại xé làm băng cứu thương cho đồng đội.
Một lần đơn vị về ngang qua làng, Tư Nam ghé thăm mẹ chớp nhoáng giữa đêm. Bà Bảy nhận ra ngay chiếc khăn rằn cũ đã sờn mép.
Bà hỏi:
— “Cực lắm hả con?”
Anh chỉ cười:
— “Mai mốt hòa bình rồi khỏe má à.”
Nhưng đó là lần cuối bà gặp con.
Sau ngày giải phóng, đồng đội mang chiếc khăn rằn về trao lại cho bà. Nó đã thấm màu đất đỏ và có một lỗ thủng nhỏ vì mảnh đạn.
Bà Bảy không giặt chiếc khăn ấy nữa. Bà gấp cẩn thận bỏ vào hộp gỗ. Với bà, đó không chỉ là kỷ vật của con trai mà còn là ký ức của cả một thời hoa lửa.



