Chiếc khăn rằn của mẹ
Đây là tác phẩm hư cấu, lấy cảm hứng từ bối cảnh lịch sử Việt Nam trong thời kỳ kháng chiến.
Ngày Nam lên đường nhập ngũ, mẹ tháo chiếc khăn rằn đã theo bà nhiều năm rồi quàng lên cổ con trai.
– Khi nhớ nhà, con cứ nhìn chiếc khăn này.
Từ đó, chiếc khăn rằn luôn ở bên Nam trong mỗi chặng hành quân.
Có hôm, anh dùng khăn để băng vết thương cho đồng đội.
Có hôm, anh nhúng nước suối lau mặt cho một em bé gặp trên đường sơ tán.
Đến một trận đánh ác liệt, Nam bị thương ở cánh tay. Người y tá định lấy băng gạc thì anh tháo ngay chiếc khăn rằn của mình.
– Dùng cái này trước đi.
Vết thương lành dần, nhưng chiếc khăn đã nhuốm màu thời gian.
Sau ngày hòa bình, Nam mang chiếc khăn về trao lại cho mẹ.
Bà nâng niu chiếc khăn đã sờn mép, khẽ vuốt từng đường chỉ.
– Khăn cũ rồi.
Nam mỉm cười:
– Nhưng tình thương của mẹ thì chưa bao giờ cũ.
Chiếc khăn ấy sau này được con cháu trong gia đình gìn giữ như một kỷ vật quý giá.



