Nhân chứng trực tiếp tham gia các sự kiện lịch sử

“CHIẾC KHĂN RẰN CỦA NGOẠI”

Ở một vùng quê nhỏ giữa đại ngàn Tây Nguyên, có một bà cụ tên Tư đã ngoài tám mươi tuổi. Mỗi ngày, ngoại vẫn ngồi trước hiên nhà, cẩn thận gấp lại chiếc khăn rằn cũ đã bạc màu theo năm tháng. Với mọi người, đó chỉ là một chiếc khăn bình thường, nhưng với ngoại, đó là cả một thời tuổi trẻ không thể nào quên.

Đắk Lắk03/07/2026Chi Đoàn Mầm non thực hành (Đoàn Trường Đại học Tây Nguyên)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Ở một vùng quê nhỏ giữa đại ngàn Tây Nguyên, có một bà cụ tên Tư đã ngoài tám mươi tuổi. Mỗi ngày, ngoại vẫn ngồi trước hiên nhà, cẩn thận gấp lại chiếc khăn rằn cũ đã bạc màu theo năm tháng. Với mọi người, đó chỉ là một chiếc khăn bình thường, nhưng với ngoại, đó là cả một thời tuổi trẻ không thể nào quên.

Năm ấy, khi đất nước còn chìm trong khói lửa chiến tranh, ngoại Tư mới chỉ là một cô gái đôi mươi. Ngoại tham gia lực lượng dân công hỏa tuyến, ngày đêm vận chuyển lương thực, thuốc men cho bộ đội giữa bom đạn ác liệt.

Chiếc khăn rằn luôn được ngoại quàng trên cổ trong mỗi chuyến đi. Nó giúp che nắng, lau mồ hôi, đôi khi còn dùng để băng bó cho những chiến sĩ bị thương.

Có một đêm mưa lớn, ngoại cùng đoàn dân công vượt rừng chuyển thuốc vào chiến khu. Đường trơn trượt, bom địch liên tục dội xuống khiến ai cũng hoảng sợ. Giữa lúc hỗn loạn, một chiến sĩ trẻ bị thương nặng ở vai và ngất đi vì mất máu.

Không suy nghĩ nhiều, ngoại tháo ngay chiếc khăn rằn của mình để băng vết thương cho anh. Ngoại cùng mọi người thay nhau cõng chiến sĩ ấy vượt qua suối sâu để đến nơi an toàn.

Trước khi được đưa đi điều trị, người chiến sĩ nắm chặt tay ngoại và nói:

“Sau này hòa bình, nhất định tôi sẽ quay lại cảm ơn cô.”

Nhưng chiến tranh quá khốc liệt. Ngoại không còn gặp lại người chiến sĩ năm ấy nữa.

Nhiều năm sau ngày đất nước thống nhất, trong một lần tham dự buổi gặp mặt cựu chiến binh, một người đàn ông tóc đã bạc tìm đến ngoại. Ông lặng lẽ lấy trong túi ra một mảnh khăn rằn cũ được giữ gìn cẩn thận rồi nghẹn ngào nói:

“Nhờ chiếc khăn này mà tôi còn sống đến hôm nay.”

Hóa ra, ông chính là người chiến sĩ năm xưa.

Ngoại Tư bật khóc. Sau bao năm tháng, ký ức thời hoa lửa như ùa về nguyên vẹn. Hai con người từng gặp nhau giữa chiến tranh khốc liệt giờ lại hội ngộ trong hòa bình.

Từ đó, chiếc khăn rằn cũ được ngoại giữ gìn như báu vật. Không chỉ là kỷ vật của riêng ngoại, nó còn là minh chứng cho tình đồng bào, tình quân dân và tinh thần kiên cường của những con người Việt Nam trong thời chiến.

Ngày nay, mỗi khi con cháu quây quần bên ngoại, nghe kể chuyện về chiếc khăn rằn năm ấy, ai cũng thêm yêu và trân trọng cuộc sống hòa bình hôm nay.

“Câu chuyện thời hoa lửa” là lời nhắc nhở thế hệ trẻ phải biết sống biết ơn, giữ gìn truyền thống yêu nước và tiếp nối những giá trị tốt đẹp mà cha ông đã hy sinh để bảo vệ.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn