CHIẾC KHĂN RẰN CỦA THIẾU NIÊN THỜI HOA LỬA
CHIẾC KHĂN RẰN CỦA THIẾU NIÊN THỜI HOA LỬA
Trong những năm kháng chiến chống Mỹ, ở vùng sông nước Nam Bộ, có một cậu bé tên Ba mới mười lăm tuổi đã tham gia làm liên lạc cho bộ đội. Ba nhỏ người nhưng nhanh nhẹn, thuộc từng con rạch, lối mòn giữa rừng tràm, nên thường được giao nhiệm vụ dẫn đường và chuyển thư mật.
Trên cổ Ba lúc nào cũng quàng một chiếc khăn rằn bạc màu – kỷ vật của cha em, một chiến sĩ đã hy sinh từ những ngày đầu kháng chiến. Chiếc khăn ấy vừa để che nắng, che mưa, vừa như lời nhắc nhở Ba phải sống xứng đáng với sự hy sinh của cha.
Một lần, trong lúc đưa bộ đội vượt qua chiến hào để tránh sự truy lùng của địch, Ba phát hiện một toán lính đang tiến gần. Không kịp báo cho mọi người, em nhanh trí chạy ngược hướng, giả vờ làm đứa trẻ chăn trâu để đánh lạc hướng. Địch đuổi theo Ba, còn bộ đội kịp thời rút lui an toàn.
Ba bị bắt và tra hỏi, nhưng em nhất quyết không khai. Trong giây phút cuối cùng, Ba siết chặt chiếc khăn rằn trên cổ. Em hy sinh khi tuổi đời còn rất trẻ, để lại sự tiếc thương vô hạn cho đồng đội và dân làng.
Ngày đất nước thống nhất, chiếc khăn rằn của Ba được treo trang trọng trong nhà truyền thống của xã. Nó trở thành biểu tượng cho lòng dũng cảm, sự mưu trí và tinh thần yêu nước của thiếu niên thời hoa lửa.



