Nhân chứng trực tiếp tham gia các sự kiện lịch sử

Chiếc Khăn Rằn Mùa Mưa

Giữa những ngày mưa ngập ở miền Tây thời chiến, một chiếc khăn rằn giản dị đã trở thành dấu hiệu nhận nhau, cứu sống nhiều người và lưu giữ nghĩa tình không thể quên.

An Giang11/05/2026Nguyễn Ngọc Phụng (xã hòn nghệ)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Năm 1969, vùng đồng bằng Tây Nam Bộ bước vào mùa mưa lớn. Nước dâng ngập khắp ruộng đồng, kênh rạch chằng chịt khiến việc liên lạc giữa các đơn vị vô cùng khó khăn.

Lê Minh Đức khi ấy là giao liên, chuyên chèo xuồng đưa thư và dẫn đường cho cán bộ qua các vùng bị kiểm soát gắt gao. Trên vai anh lúc nào cũng có một chiếc khăn rằn cũ do mẹ trao trước ngày lên đường.

Mẹ anh từng dặn:

“Mang theo để nhớ mình là người quê mình, dù đi đâu cũng phải sống cho đàng hoàng.”

Chiếc khăn ấy theo anh suốt những năm tháng chiến tranh.

Một đêm mưa tầm tã, anh nhận nhiệm vụ đưa một cán bộ bị thương sang bên kia kênh để gặp đội quân y. Trời tối đen như mực, nước chảy xiết, lại có địch tuần tra liên tục.

Khi chiếc xuồng nhỏ đi gần tới bờ, ánh đèn pin bất ngờ quét ngang mặt nước. Anh Đức lập tức kéo người cán bộ nằm xuống rồi tháo chiếc khăn rằn buộc lên cành tràm gần mé kênh — ám hiệu bí mật cho lực lượng bên kia biết có người mình đang đến.

Vài phút sau, từ trong rừng tràm vang lên tiếng chim kêu ba tiếng ngắn. Đó là tín hiệu an toàn.

Nhờ dấu hiệu chiếc khăn rằn ấy, đội quân y tìm được họ giữa màn mưa dày đặc và đưa người bị thương đi cấp cứu kịp thời.

Nhiều năm sau hòa bình, ông Đức quay lại con kênh cũ. Rừng tràm ngày ấy đã xanh trở lại, nhưng ông vẫn nhớ như in đêm mưa năm nào.

Ông kể:

“Hồi đó tụi tôi chẳng có gì quý giá. Có khi chỉ một chiếc khăn, một câu hò hay ánh đèn dầu cũng đủ để nhận ra đồng đội giữa sống chết.”

Chiếc khăn rằn cũ nay đã bạc màu, được ông giữ cẩn thận trong chiếc tủ gỗ như một phần ký ức của thời hoa lửa.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
Chiếc Khăn Rằn Mùa Mưa | Câu chuyện thời hoa lửa