Chiếc khăn rằn năm ấy
Bà Nguyễn Thị Ngỡi, sinh năm 1951, quê xã Châu Thành, tỉnh Tây Ninh, vẫn luôn nhớ về một kỷ niệm giản dị của những năm tháng chiến tranh.
Trong một chuyến đi phục vụ hậu cần, trời nắng gắt, ai cũng mồ hôi nhễ nhại. Trên vai là những gùi hàng nặng, dưới chân là con đường đất gập ghềnh. Đến giờ nghỉ, một chị lớn tuổi trong đoàn nhẹ nhàng tháo chiếc khăn rằn đang quàng trên cổ, đưa cho bà và bảo: "Lau mặt đi em, còn một quãng đường dài phía trước."
Chiếc khăn rằn ấy chẳng phải vật gì quý giá, nhưng giữa những ngày gian khó lại chứa đựng cả sự quan tâm và tình đồng đội. Sau phút nghỉ ngắn ngủi, mọi người lại lặng lẽ tiếp tục lên đường, mỗi người một việc nhưng cùng chung một niềm tin rằng mọi sự cố gắng hôm nay sẽ góp phần mang lại ngày mai hòa bình.
Nhiều năm đã trôi qua, bà vẫn nhớ mãi hình ảnh chiếc khăn rằn thấm đẫm mồ hôi và tình người. Đó không chỉ là một kỷ niệm đẹp của tuổi trẻ, mà còn là minh chứng cho tinh thần đoàn kết, sẻ chia của những con người đã cùng nhau vượt qua một thời hoa lửa.
Những ký ức bình dị ấy nhắc nhở thế hệ hôm nay rằng, bên cạnh những chiến công vang dội, còn có biết bao câu chuyện lặng thầm về nghĩa tình, sự hy sinh và lòng yêu nước đã góp phần làm nên hòa bình cho đất nước.



