CHIẾC KHĂN RẰN VÀ GIỌT MỒ HÔI TRÊN BÊN PHÀ VÀM CỐNG
CHIẾC KHĂN RẰN VÀ GIỌT MỒ HÔI TRÊN BÊN PHÀ VÀM CỐNG
Bến phà Vàm Cống những năm tháng kháng chiến chống Mỹ là một tọa độ lửa khốc liệt, ngày đêm gánh chịu bom đạn điên cuồng. Chị Út, cô gái giao liên miền sông nước có dáng người mảnh mai, luôn gắn bó với chiếc khăn rằn sờn bạc màu sương gió. Nhiệm vụ của chị là điều phối các chuyến xuồng ba lá ngụy trang chở vũ khí và thương binh vượt sông giữa làn pháo sáng rực trời. Chiếc khăn rằn luôn quấn chặt trên đầu chị, vừa để che cái nắng cháy da miền Tây, vừa để lau đi những giọt mồ hôi mặn chát. Mỗi khi bom nổ làm nước bắn tung tóe, chị lại bình tĩnh dùng khăn buộc chặt vết thương cho đồng đội đang đớn đau thể xác. Nụ cười gan góc và sự tháo vát của chị đã trở thành chỗ dựa tinh thần lớn cho những đoàn quân ra trận an tâm vững bước. Chiếc khăn rằn ấy đã cùng chị vượt qua hàng trăm chuyến hải trình nghẹt thở, đối mặt với cái chết cận kề trong gang tấc nguy hiểm. Nhiều đêm dầm mình dưới nước lạnh buốt, chị vẫn giữ chặt tay chèo, dẫn lối cho xuồng chở hàng cập bến an toàn vẹn toàn nhiệm vụ. Trong một trận oanh tạc dữ dội đêm trăng, chị Út đã anh dũng ngã xuống khi đang cố đẩy chiếc xuồng chở thương binh vào bờ kinh khuất. Chiếc khăn rằn thời hoa lửa của chị trôi theo dòng nước, hòa vào phù sa sông mẹ, viết nên huyền thoại bất tử của đất Nam Bộ.



