Bài viết

Chiếc Khăn Rằn Và Lửa Lòng Người Mẹ

Hưng Yên01/01/2026Đỗ Thanh Nhàn (xã Chí Minh)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Cuộc chiến đấu trong lòng địch không có tiếng pháo gầm vang nhưng lại vô cùng cân não và hiểm nguy. Nhà tôi ở vùng ven, là trạm trung chuyển cho các chiến sĩ biệt động thành tiến vào nội đô. Vũ khí, tài liệu thường được giấu trong những giỏ trái cây, dưới những sạp hàng rau ngoài chợ. Vật bất ly thân của tôi trong suốt những năm tháng ấy là chiếc Khăn Rằn – biểu tượng bình dị của người phụ nữ Nam Bộ, nhưng với tôi, nó còn là một "mật hiệu" sống còn.

Tôi nhớ đêm cuối năm 1974, một đồng chí lãnh đạo quan trọng của đặc khu đang trú ẩn trong hầm bí mật dưới chuồng bò nhà tôi thì quân cảnh ập vào kiểm soát bất ngờ. Chúng bao vây cả khu vườn, đặt súng liên thanh ngay cổng. Lúc đó, tôi đang ngồi ngoài hiên giả vờ vá áo. Tim đập mạnh như trống trận nhưng tay tôi không được phép run. Tôi biết, nếu mình có một biểu hiện lạ, tính mạng của đồng chí dưới hầm và cả gia đình tôi sẽ tiêu tan.

Tôi quấn chiếc khăn rằn lên đầu theo một cách đặc biệt – để chừa một góc khăn rủ xuống vai trái. Đó là ám hiệu báo cho các chiến sĩ tự vệ đang ẩn nấp trong bụi rậm quanh nhà biết: "Địch đông, không được nổ súng tiếp ứng, hãy giữ bí mật tuyệt đối". Tên chỉ huy bước vào, hắn dùng mũi giày hất tung rổ quần áo của tôi. Hắn nhìn chiếc khăn rằn trên đầu tôi rồi hỏi: "Mụ già, đêm tối sao không ngủ mà ngồi đây làm gì?". Tôi bình thản trả lời: "Dạ thưa ông, tôi già khó ngủ, ngồi vá cái áo cho thằng cháu mai đi làm thuê".

Hắn nhìn tôi một hồi, thấy sự điềm tĩnh lạ lùng của một bà già nhà quê, hắn chủ quan bỏ ra ngoài chỉ huy quân lục soát quanh nhà. Chiếc khăn rằn trên đầu tôi lúc đó ướt đẫm mồ hôi nhưng vẫn đứng vững như một cột mốc chỉ đường. Nhờ sự bình tĩnh đó, chúng không tìm ra cửa hầm và rút đi sau hai giờ sục sạo. Khi đồng chí dưới hầm bước lên, anh nắm lấy dải khăn rằn của tôi, xúc động không nói nên lời.

Chiếc khăn rằn ấy, sau này tôi giữ làm kỷ niệm, nó bạc màu theo thời gian nhưng lửa lòng của người mẹ thì không bao giờ tắt. Nó là minh chứng cho sự mưu trí, gan dạ của những "đội quân tóc dài", những người mẹ, người chị đã dùng sự dịu dàng và tinh tế của mình để đánh lừa kẻ thù, bảo vệ cán bộ, bảo vệ niềm tin vào ngày đại thắng cuối cùng.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
Chiếc Khăn Rằn Và Lửa Lòng Người Mẹ | Câu chuyện thời hoa lửa