Chiếc khăn tay
Hòa ra trận khi con gái mới lên ba. Trước lúc đi, vợ anh đưa cho một chiếc khăn tay, thêu vội dòng chữ: “Chờ ngày anh về”. Nhiều năm chiến đấu, chiếc khăn đã sờn, nhưng anh luôn giữ bên mình. Trong những đêm hành quân gian khổ, anh lấy nó ra nhìn, như thấy cả mái nhà thân thương.
Chiếc khăn tay
Anh Hòa ra trận khi con gái mới lên ba. Trước lúc đi, vợ anh đưa cho một chiếc khăn tay, thêu vội dòng chữ: “Chờ ngày anh về”.
Nhiều năm chiến đấu, chiếc khăn đã sờn, nhưng anh luôn giữ bên mình. Trong những đêm hành quân gian khổ, anh lấy nó ra nhìn, như thấy cả mái nhà thân thương.
Một lần bị thương nặng, anh nắm chặt chiếc khăn, thì thầm:
“Anh sẽ về…”
Chiến tranh kết thúc. Người ta tìm thấy anh nơi chiến trường, tay vẫn giữ chiếc khăn. Đồng đội mang nó về trao lại cho vợ con anh.
Cô con gái ngày nào giờ đã lớn, cầm chiếc khăn, bật khóc:
“Ba đã về… theo cách của riêng mình.”



