Chiếc khăn tay
.
Bà Tuyết nhớ một chiếc khăn tay thêu vụng về.
“Của một cậu lính trẻ, gửi cho người yêu.”
Cậu nhờ bà giữ hộ, nói khi nào có dịp sẽ gửi.
Nhưng cậu hy sinh trước khi kịp nhận lại.
Bà giữ chiếc khăn suốt nhiều năm, rồi tìm về quê cậu.
Trao lại cho người con gái ấy, bà chỉ nói:
“Đây là điều cậu ấy chưa kịp gửi.”



