Bài viết

Chiếc khăn tay bên con dốc đỏ

từng tham gia bảo đảm tuyến đường vận chuyển trong những năm chiến tranh. Câu chuyện nói về sự sẻ chia và tình người giữa những ngày gian khó.

Gia Lai22/05/2026Đào Xuân Tính (Đoàn xã Chư Sê)4 lượt xem0 lượt chia sẻ

Mùa mưa năm 1970, tuyến đường đất đỏ nơi đơn vị thanh niên xung phong làm nhiệm vụ trở nên lầy lội. Những chuyến hàng vẫn nối nhau đi qua, bất chấp mưa gió. Hôm ấy, tổ của bà Nguyễn Thị Minh Phương được phân công san lại một đoạn đường vừa sạt lở. Cả đội làm việc từ sáng đến gần tối. Trong lúc nghỉ ngắn bên vệ đường, Phương để ý thấy một chiến sĩ lái xe vận tải trẻ tuổi ngồi dựa gốc cây. Trên cánh tay anh có một vết xây xát vừa được băng tạm. — “Đau lắm không?” — Phương hỏi. — “Không sao đâu. Chỉ trầy nhẹ thôi.” Nhưng nhìn gương mặt nhợt đi vì mệt, bà biết anh đã cố gắng chịu đựng cả ngày. Phương lấy trong túi áo ra một chiếc khăn tay nhỏ. — “Giữ lấy.” — “Thôi, chị giữ dùng đi.” — “Mai đường còn dài.” Người lính trẻ cầm chiếc khăn, khẽ gật đầu. Mấy ngày sau, đơn vị vận tải tiếp tục lên đường. Không ai nghĩ rồi chiến tranh sẽ cuốn mỗi người về một nơi khác nhau. Nhiều năm sau hòa bình, trong một buổi gặp mặt cựu lực lượng phục vụ chiến trường, một người đàn ông tóc đã bạc tìm đến bà Phương. Ông lấy từ túi áo ra một chiếc khăn tay cũ đã sờn mép. — “Ngày ấy chị đưa tôi cái này.” Bà Phương lặng người vài giây. Có những kỷ vật rất nhỏ bé. Nhưng đi cùng con người suốt cả một cuộc đời. Giữa thời hoa lửa, điều còn ở lại lâu nhất đôi khi không phải khói lửa chiến tranh. Mà là những điều tử tế người ta đã dành cho nhau.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn